Saturday, May 27, 2017

Tháng Năm Mưa Gió - Đỗ Công Luận

El Condor Pasa, Bài Dân Ca Nổi Tiếng Của Thổ Dân Peru

Mon Khế Chua - Tạp Ghi Huy Phương


Những người xa quê hương như chúng ta, mỗi lần nghe một tiếng đàn bầu nỉ non, một giọng hò khoan nhặt hay một câu vọng cổ thiết tha, không khỏi bùi ngùi, có khi rơi lệ thổn thức nhớ đến quê hương. Người lớn lên sống suốt đời với quê hương, ít khi nhìn thấy quê hương đẹp đẽ, chỉ những người đi xa trở lại như câu chuyện “chốn quê hương đẹp hơn cả” trong sách giáo khoa thư với câu nói quen thuộc “tôi đã đi du lịch ở nhiều nơi, nhưng không nơi nào đẹp bằng quê hương!” mới thấy quý thương quê hương. Chúng ta, những người đã bỏ quê hương ra đi trong nhiều năm, có người thề không bao giờ trở lại quê hương khi ở đó còn chế độ Cộng Sản còn chế ngự lên đầu lên cổ nhân dân, thì lại thương nhớ quê hương biết chừng nào, vì đây không phải là “xa quê hương” mà là “mất quê hương”. Đối với những người đang bước tới tuổi xế chiều, thì tiếng gọi quê hương còn thúc giục mãnh liệt hơn nữa, nung nấu tấm lòng, trăn trở qua những đêm không ngủ, khi gặp phải những cảnh trái ngang không vừa lòng, khó hoà nhập ví cuộc sống mới, bất mãn vì những việc riêng tư, buồn việc gia đình, hay vì cách đối xử của con cái. 


Chúng ta thử tưởng tượng hình ảnh một chiều mùa đông giá buốt ở miền Đông Bắc Hoa Kỳ, một người già ngồi trong cửa sổ nhìn tuyết rơi mà lòng nhớ đến quê hương xót xa biết chừng nào. Mà không phải chỉ nơi đó, ngày nay ở Nga Xô, Trung Quốc, Úc Đại Lợi, Âu Châu và cả những miền nắng cháy Phi Châu, đâu cũng có người Việt xa xứ thương nhớ quê hương. 

Ngày xưa thuở thanh bình, một người ở ngay trên quê hương của mình, trưa  nghe “một tiếng gà trưa gáy não nùng” đã thấy buồn, gợi nhớ đến dĩ vãng. Bạch Cư Dị mới bị đày đi Giang Châu cùng trong một nước Trung Quốc, một đêm nghe tiếng đàn tỳ trên sông, nghe lời tâm sự của một nàng ca kỷ lưu lạc mà đã “lệ ai chan chứa hơn người, Giang Châu Tư Mã đượm màu áo xanh”. Huống gì ta, nơi chân trời góc bể, xa quê hương nghìn dặm đường mà với những khoảng cách không bao giờ làm ngắn lại được, sẽ đau lòng biết bao nhiêu? Người về lại với quê hương thì cũng chừng ấy người với những lượt đi về thường trực tiếp nối, người không muốn về với quê hương thì chưa về. Người sống xa quê hương như cây trồng trong chậu, có lẽ dù tưới bón tới đâu thì gốc rễ vẫn không nằm sâu trong đất. 

Chúng ta có bao nhiêu điều xót xa vì tình cảnh ly hương như thế mà phải cam chịu, nhưng lòng ta không bao giờ là không nghĩ, nhớ đến quê hương. Như vậy quê hương phải chăng là tiếng gọi sâu kín nhất trong lòng mỗi người, để những lúc yếu lòng vì ngoại cảnh, một đám mây “hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa”, hay một làn khói trên sông “trên sông khói sóng cho buồn lòng ai” mà nhớ nhà, nhớ nước. 

Quê hương và quá khứ đã gắn liền với nhau, vì chúng ta đã có đoạn thời gian quá dài gắn bó với quê hương, dù nghèo đói, chiến tranh. Bỏ quê hương bao giờ cũng là điều bất đắc dĩ. Phải chăng quê hương là chỗ yếu lòng người ly hương, chỗ “gót d’ Achille” của mỗi một chúng ta nên chế độ ở trong nước luôn luôn tìm cách đánh vào chỗ yếu ấy, chỗ tình cảm sâu khuất nhất trong lòng mỗi người. 

Lâu nay chúng ta thấy bao nhiêu lời mời gọi từ trong nước, quanh quẩn trong hai chữ “quê hương”. Nhẹ nhàng thì phong cảnh quê hương, ca nhạc dân tộc, thực tế và đôi khi thô thiển hơn thì Saigon ăn chơi, Vũng Tàu du hí, Hà Nội hoa hậu, tinh tế mời gọi hơn thì “duyên dáng Việt Nam”, “Festival Huế”. Ai lại không muốn về với quê hương, nghe giọng thổ âm thân quen, ăn món ngon quê hương quen miệng từ ngày thơ ấu, đi lại trên con đường làng quen thuộc sau suốt một cuộc đi dài, nhất là khi mái tóc đã hoa râm, tấm thân đã mệt mỏi. Có bao nhiêu người đã trở về, mỗi năm một đôi lần, khi chúng ta đã muốn đi thì có biết bao động lực và lý do, xây lại nấm mồ cha mẹ, làm lại ngôi nhà thờ, làm lễ mãn tang, chúc thọ người thân... Việt Nam hiện nay rẻ của, rẻ người, đồng đô la có thể làm biến dạng một ông già thành người trai trẻ, một người sống trong lãng quên thành một hoàng tử giữa một cung đình. 

Người ta nói rằng “Duyên Dáng Việt Nam” là một chương trình nghệ thuật hoàn toàn không mang một sự tuyên truyền chính trị nào, nó không có cờ đỏ, không có hình ảnh lãnh tụ hay khẩu hiệu tuyên truyền. Nhưng chúng ta cũng nên hiểu rằng nó đã được nhà nước công phu tuyển chọn những giai nhân tuyệt sắc, những y phục đẹp nhất, những kỹ thuật mới mẻ nhất, công phu dàn dựng và một ngân khoản lớn không tiếc tiền trong khi dân tình còn đói khổ, chế độ còn bất công và áp bức còn đầy rẫy. Họ đến đây hẳn không vì lý do thương mãi hay để mua vui cho “núm ruột thân thương nghìn dặm”? Quả là viên thuốc “quê hương” bọc đường ngọt ngào như những dòng thơ của Nguyễn Trung Quân. 

Trên thế giới này có hằng trăm triệu con người có tự do để chọn một nơi khác làm quê hương của mình. Sau ngày 20 tháng 7-1954, một triệu người miền Bắc đã đến miền Nam “xin nhận nơi này làm quê hương”. Sau ngày 30 tháng 4-1975, gần ba triệu người Việt đi tìm một quê hương khác trên khắp quả địa cầu. Dù ai cũng biết “quê hương là chùm khế ngọt”, biết rằng “quê hương mỗi người chỉ một” người ta vẫn đi tìm một quê hương khác để khỏi nếm phải chất chua của chế độ. Bây giờ hầu hết xem quê nhà như một nơi du lịch, đến và ra đi như một người khách lạ. Ở những quê hương thứ hai này, con người rõ ràng đã “lớn nổi thành người”, thứ con người tử tế, có nhân cách, không biết xảo trá hay chiều chuộng ai. Quả đất tròn, nên đi hết biển có thể trở lại nơi khởi hành, tuy vậy con cá hồi, con chim én còn chọn mùa, chọn vùng biển, vùng trời, huống gì con người. 

Tuy vậy rồi tất cả, đều trở lại nơi không phải là quê hương của mình mà cảm thấy bình yên như chính ở quê hương. Nghe mà xót xa thay khi bà con chúng ta đi Việt Nam lúc trở về nơi “ăn nhờ ở đậu” lại có cảm tưởng “trở về nhà”. 

“Dù ai nói ngọt nói ngon”, dù ai đem “núm ruột ngàn dặm” chiêu dụ thì quê hương vẫn là quê hương, nhưng xin hẹn một ngày về chưa phải là hôm nay, và hy vọng của chúng ta sẽ không bao giờ tàn lụi. 

Huy Phương 

5 Màn Trình Diễn Hay Lạ Chưa Từng Thấy Không Thể Bỏ Qua

Friday, May 26, 2017

Chờ Em Nhan Sắc Hạ Vàng - Trầm Vân

"Ông Đéo Thích Nữa !" (Thành Thật Xin Lỗi Nếu Làm Bẩn Tai Các Bạn)

 

Cách đây 6, 7 năm (2006) tôi đã TỪ BỎ quốc tịch Việt Nam (dĩ nhiên là Việt Nam cộng sản chứ không phải Việt Nam Cộng Hoà) Tìm mãi mới biết ĐƠN XIN THÔI QUỐC TỊCH VIÊT NAM ở Vietnam consulate (lúc đó ở San Francisco, Los Angeles, Washington DC nhưng bây giờ muốn có đơn này thì phải vào website của Bộ Nội Vụ) 

Tôi gọi điện thoại vào VN consulate in SF nhiều lần nhưng không ai trả lời. Lần sau cùng, bực quá nên nhắn vào máy : 

-"Các anh là những thằng vừa hèn vừa vô trách nhiệm".

thì mấy tiếng sau một cô nhân viên hồi đáp: 

-"Xin lỗi vì máy fax cuả chúng tôi bị hỏng từ ... mấy tháng nay !!!"

sau đó cô fax mẫu đơn cho tôi Đại khái đơn "Kính gửi Chủ Tịch nước CHXHCNVN" chi tiết không khác gì mấy so với bản tự khai lý lịch ba đời trong trại cải tạo "Họ và tên, bí danh, ngày tháng năm sinh, nơi sinh, tên cha, tên mẹ, năm ra khỏi VN v...v" Nhưng điều khoản làm mất thì giờ nhất là: 

LÝ DO XIN THÔI QUỐC TỊCH VN. Lần thứ nhất tôi ghi: 
"Vì không thấy cần thiết nữa". 
Đơn đã bị bác với lý do: 
"Câu trả lời không rõ ràng" 
Lần thứ hai: 
"Tôi và cả gia đình đều mang quốc tịch Mỹ, nên không muốn mang quốc tịch cuả một nước cộng sản, có thể ảnh hưởng tới tương lai con cháu"
Câu trả lời : 
"Không chấp nhận vì lý do mang tính thách thức" 
Các bạn cũng nên biết là mỗi lần nộp đơn như vậy, phải trả 40 dollars tiền thị thực chữ ký cho Lãnh Sự Quán và tốn rất nhiều thì giờ thư từ qua lại. 

Kiên nhẫn nộp đơn lần thứ ba sau khi tốn 120 dollars, và lần này, ở khoản "Lý do xin thôi quốc tịch VN" gửi chủ tịch nước CHXHCNVN, tôi đã ghi rất rõ ràng: 
"ÔNG ĐÉO THÍCH NỮA" (thành thật xin lỗi nếu làm ... bẩn tai các bạn) Thật may mắn, lý do này lại được "chấp thuận" và chủ tịch nước đã ký tên , đóng dấu đàng hoàng giấy chứng nhận tôi không còn quốc tịch Việt Nam. Thật đúng tác phong cuả việt cộng, "nhẹ không ưa chỉ ưa nặng" nên đã biến tôi thành một người lỗ mãng nhất thế giới khi viết thư cho chủ tịch một nước !!! 

Năm 2010 tôi về Việt Nam, vừa đưa passport thì anh chàng công an nói ngay: 
-"Này, tuy anh không còn quốc tịch việt nam, nhưng nếu có việc gì, chúng tôi sẽ xử anh như một người việt nam đấy nhé"

Sưu tầm

Bí Mật Riêng


Một chú bé được một cậu bạn cùng lớp rỉ tai rằng tất cả người lớn đều có những bí mật riêng và rất dễ tống tiền họ bằng câu: "Tôi biết tất cả sự thật".
Về nhà, chú bé quyết định sẽ thử điều này với mẹ:
- Con đã biết tất cả sự thật.
- Đừng nói gì với bố nhé!
Mẹ cho cậu 10 nghìn đồng. Hiệu nghiệm quá, bố đi làm về, cậu lại đọc "thần chú" vào tai ông. Ông bố ngay lập tức rút ví cho cậu 50 nghìn đồng cùng một đề nghị giữ kín chuyện. Vô cùng hài lòng với phương pháp kiếm tiền mới của mình, hôm sau, khi gặp bác đưa thư trước cửa nhà, cậu nói ngay:
- Bây giờ tôi đã biết tất cả sự thật rồi!
Bác đưa thư đứng lặng người, cặp kính trắng mờ đi, ông giang hai tay ra và nghẹn ngào nói với cậu bé:

- Nếu con đã biết hết sự thật rồi thì... lại đây với bố đi con!

Sưu tầm...phào

Không Phải Photoshop Đâu, Đây Chính Là Công Trình Giao Thông Thứ Thiệt Tại Nhật Bản Đấy

 

Nhìn thoáng qua, có lẽ nhiều người cho rằng đây chỉ là sản phẩm của công nghệ photoshop.


Không chỉ nổi tiếng với những sản phẩm công nghệ đầy sáng tạo, đất nước Nhật Bản còn khiến nhiều quốc gia trên toàn thế giới phải ngả mũ thán phục trước hàng loạt công trình cầu đường mang thiết kế độc đáo cùng tính ứng dụng cao của mình.


Giống như một số quốc gia châu Á khác, người dân tại xứ mặt trời mọc cũng từng trải qua rất nhiều giai đoạn khó khăn trong lịch sử hình thành và phát triển.
Nhưng bằng sự cầu tiến cùng tinh thần sáng tạo không ngừng nghỉ thì đất nước họ đã hoàn toàn thay đổi chỉ sau vài thập kỷ ngắn ngủi. Bên cạnh những sản phẩm công nghệ cao được tung ra thị trường, nước Nhật còn khá nổi tiếng với hệ thống giao thông mang đậm tính ứng dụng của mình.

Những tuyến đường giao thông ở Nhật Bản luôn có vạch phân làn riêng biệt dành cho từng loại xe, hơn nữa người dân cũng rất nghiêm túc trong việc chấp hành luật lệ nên vấn nạn phóng nhanh vượt ẩu là không thể xảy ra.
Tuy nhiên, với lưu lượng ô tô khủng khiếp mỗi ngày, chính quyền nước này vẫn phải tìm nhiều biện pháp khác nhau để đảm bảo chủ trương "đường thông hè thoáng" do mình từng đặt ra.
Và các cây cầu trên cao mang kiến trúc độc đáo đã hình thành từ đó, mà điển hình là vô số công trình với độ dốc cực lớn, tạo cảm giác mạo hiểm mà chẳng phải ai cũng có đủ can đảm để lái xe vượt qua.


Hình ảnh chụp từ trên cao cho thấy giao lộ Takaosan, Hachioji, Tokyo.

 Sự sáng tạo của người kĩ sư cũng được thể hiện rất rõ qua các hạng mục cầu đường được xây dựng. Nếu thử mớ ứng dụng định vị GPS trên Google ra xem, chắc hẳn bạn sẽ phải choáng váng trước những hình ảnh mà mình nhìn thấy đấy.
Mặc dù mang mục đích phân làn và làm giảm tốc độ khi các phương tiện di chuyển từ trên xuống, thế nhưng họ lại khá chú trọng vào phong cách thiết kế sao cho những "đứa con" tinh thần có thể xuất hiện với diện mạo hoàn hảo nhất.


Sự sáng tạo của người Nhật Bản cũng được thể hiện rất rõ qua các hạng mục kiến trúc rất độc đáo.

Nếu nhìn từ trên xuống, không ít người sẽ phải hoa mắt trước những làn đường được phân tầng cao thấp tại xứ mặt trời mọc

Vẻ đẹp đầy kiêu hãnh của một cây cầu trên cao tại Nhật Bản.

Cây cầu 2 lớp được thiết kế uốn lượn theo cách khá điệu nghệ trên khoảng không gian hẹp. Nó có tác dụng như một nút giao thông nhằm giúp người điều khiến không bị "choáng váng" khi bước vào đoạn cua.


Mọi phương tiện đều có sự phân làn và chuyển hướng rõ ràng khi tham gia giao thông trên những cây cầu hiện đại này.


Bạn biết không, màu đỏ táo bạo kia chính là một đường tàu ngầm chạy trên cao đấy nhé!

 
Những công trình giao thông rực sáng khi về đêm.

Một hệ thống các cung đường trên cao, cầu vượt và nút hình xuyến khiến chúng ta có cảm giác như sắp bị lạc khi tham gia giao thông ở đây.

Cây cầu lớn vắt ngang qua biển đã khiến không ít người phải choáng ngợp.

Gate Tower Building là một trong những địa điểm thú vị nhất ở Nhật Bản. Tại các tầng 5, 6 và 7 của tòa cao ốc 16 tầng này không hề có văn phòng mà thay vào đó sẽ là một con đường cao tốc chạy xuyên qua đây.

 
 Xung quanh đường cao tốc cũng được thiết kế để tiếng ồn và độ rung không làm ảnh hưởng tới cuộc sống xung quanh.

Với chiều cao hơn 40 mét cùng độ dốc cực lớn, việc di chuyển trên cây cầu Eshima Ohashi chẳng khác gì đang đi trên tàu siêu tốc ở công viên đâu!

http://kenh14.vn

Hạ Ơi!! - Đỗ Công Luận

Tăng Quốc Phiên: 8 Kiểu Người Nên Kết Giao, 9 Kiểu Người Nên Đoạn Tuyệt


Tăng Quốc Phiên là một trong “tứ đại danh thần” của triều đại nhà Thanh, ông cũng là 1 nhà tư tưởng rất nổi tiếng thời cận đại, đã đúc kết ra những nguyên tắc vô cùng hữu ích trong việc kết giao bạn bè.

Trong đối nhân xử thế, chọn bạn bè giao hữu, Tăng Quốc Phiên cho rằng gặp được người bạn tốt, độ lượng rộng rãi, thì phải dùng “thành thật, chính trực, không vòng quanh uốn lượn, ngờ vực vô căn cứ” mà đối đãi. Đồng thời ông cũng đúc ra nguyên tắc trong kết giao bạn bè “Bát giao cửu bất giao – 8 người nên kết giao và 9 người không nên giao du”.


8 kiểu người bạn nên kết giao

1. Kết bạn với người hơn mình
Người thắng mình, chính là trội hơn mình về một số phương diện. Học tập ưu điểm của họ, tỷ thí với họ, đề cao bản thân mình, kết giao được với người như vậy, thì quả là vô cùng hữu ích.

2. Kết bạn với người đức hạnh
Người đức hạnh có tâm ôn hòa, thân thiện đối đãi với người, rất ít khi mất lòng ai. Kết giao với họ cảnh giới nhân sinh của bạn nhất định sẽ thăng lên.

3. Kết bạn với người lý thú
Một người lý thú, cuộc sống sẽ luôn muôn màu muôn vẻ, tích cực hướng về phía trước, kết giao với họ sẽ giúp hiểu biết và trải nghiệm của chúng ta thêm phong phú, khiến cuộc sống của ta sẽ vui vẻ thú vị hơn.

4. Kết giao với người nhận phần thiệt về mình
Phàm là người mà chuyện gì cũng tình nguyện nhận phần thiệt về phía mình, hy sinh lợi ích của mình, chính là quân tử. Người biết chịu thiệt, tất nhiên sẽ hiểu biết sâu sắc về cuộc sống, lợi lộc sẽ không lay chuyển được họ. Làm bạn với người này, bạn sẽ học được rất nhiều đạo lý đối nhân xử thế.

5. Kết bạn với người nói thẳng
Người trực ngôn không e dè, thường rất thiết thực, mỗi khi hoạn nạn họ sẽ bên cạnh ra tay giúp đỡ bạn, chính họ sẽ là người kéo bạn lại nếu bạn đi sai đường, có người bạn như vậy thì quả thực là may mắn.

6. Kết bạn với người chí hướng rộng lớn
Tam quân có thể đoạt soái, thất phu thì không thể thay đổi chí hướng. Một người không chí hướng, không có định hướng cho cuộc đời mình thì chắc chắn sẽ là một đời tầm thường. Kết bạn với người có trí hướng rộng lớn, có thể làm cho chúng ta định ra phương hướng của mình và nỗ lực thực hiện nó.

7. Kết giao với người hay giúp đỡ người khác
Một người hay ra tay giúp đỡ khi người khác gặp khốn khó, là rất đáng trân quý, là những người đáng để ta kết bạn nhất.

8. Kết bạn với người biết thông cảm lượng thứ
Người có thể lý giải, thông cảm với người khác, săn sóc quan tâm người khác, chính là người bạn tốt. Giao hữu với họ, sẽ ít có hiểu lầm, tranh cãi, tranh đấu, cũng không cần giải thích nhiều, rất nhiều đều có thể tâm đầu ý hợp, ở bên họ ta sẽ luôn cảm thấy thoải mái dễ chịu.

9 loại người không nên giao du


1. Không kết giao với người không đồng chí hướng
Người mà chí bất đồng không nên hợp tác, miễn cưỡng cộng sự thì chắc chắn sẽ không lâu dài.

2. Không giao du với người a dua xu nịnh
Người a dua xu nịnh, hùa theo người khác, khẳng định sẽ không cho ai biết mục đích thực của mình. Người như thế thường chỉ là bằng mặt không bằng lòng.

3. Không kết giao với người đảo ngược ân oán
Hạng người đổi trắng thay đen, vong ân phụ nghĩa, không nói lý lẽ, là người hôm này thù địch, ngày mai tri kỷ, phản phúc vô thường, tuyệt đối không thể kết bạn.

4. Không giao du với người bất hiếu
Trăm thiện hiếu làm đầu. Một người bất hiếu kính cha mẹ, thì sao vậy có thể thật lòng đối đãi với người khác? Người như thế là không thể tin tưởng nhất!

5. Không giao du với người bảo thủ
Người bảo thủ ngoan cố mà không khai hóa, cố thủ hẹp hòi, tầm nhìn của họ rất hạn hẹp. Giao du với họ, bạn cũng sẽ trở nên hạn hẹp, tiêu cực.

6. Không giao du với người giậu đổ bìm leo
Cổ nhân nói: Người làm điều phi pháp, chưa hẳn là tiểu nhân; nhưng thấy người gặp nguy nan, thừa cơ hãm hại, thì nhất định phải tránh xa. Giao du với hạng người này thì chỉ có trăm hại vô lợi.

7. Không không giao du với người đoạt lợi của người khác
Người chiếm tiện nghi của người khác, nhất định có hai nhược điểm: tham lam và thiển cận. Đây cũng là 2 loại đại độc hại của cuộc sống. Giao du với loại người này, không chỉ khiến cho mình bị tổn thất, mà cũng sẽ vô tình làm cho mình trở nên tham lam và thiển cận.

8. Không giao du với người ngạo mạn khinh người
Người đức mỏng tâm kiêu ngạo, khó ưa, xem thường người khác. Người không có đức hạnh chính là tiểu nhân, phản phúc vô thường. Làm bạn với loại người này, phải dùng lợi ích để duy trì. Đến khi bạn không còn giá trị, họ nhất định sẽ lập tức trở mặt, đá văng bạn ra.

9. Không giao du với người không có tính cách
Ở đây là nói đến phong cách hay là quan điểm riêng mình, nói sao nghe vậy, bắt chước y chang. Giao du với họ, sẽ khiến ý chí của mình cũng biến thành bạc nhược, nước chảy bèo trôi.
Đạo xử sự giao hữu của Tăng Quốc Phiên, là bao hàm đại trí tuệ, thật đáng để chúng ta học theo.

Lê Hiếu, theo NTDTV

Thursday, May 25, 2017

Tình Không Hẹn Tuổi - Trầm Vân

Sống Tình Liên Đới - Bài 2 - Lm. Jos Tạ Duy Tuyền


Có một lần dạy giáo lý tôi hỏi các em: Thông thường khi phạm tội điều đầu tiên mình phải làm gì?
Một em trả lời: Thưa cha, bỏ chạy ạ!
Nghe cũng lạ những mà sao cũng đúng thế! Vì phản ứng đầu tiên của người thấy mình sai là bỏ chạy, chạy không được thì đổ tội, đổ tội không được mới nhận tội. Quy luật vẫn là thế.

Có vị linh mục kia thấy một em bé đang kiễng chân lên để nhấn chuông một căn hộ, mà em thì thấp, lên kiễng mãi cũng chẳng với tới. Vị linh mục đó đã đến bế em đó lên để em nhấn chuông. Nhấn xong. Đặt em bé xuống đất, linh mục hỏi: Con còn muốn ta giúp gì nữa không? Nó liền nói: bỏ chạy! Thế là nó ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Hóa ra nó đang nhấn chuông để phá nhà hàng xóm . . . Hú hồn cho vị linh mục.

Con người thường có khuynh hướng chối tội, hay đổ lỗi cho người khác. Đành rằng ai cũng nói “dám làm dám chịu”, thế nhưng, “đào vi thượng sách” vẫn là kế hay. Và nếu không chạy được thì đổ tội cho người khác, hay hoàn cảnh mà ra.

Từ nguyên thủy Adam- Eva cũng có thái độ ấy. Khi phạm tội họ nghe tiếng chân Chúa nên cũng bỏ chạy. Chạy không được thì Adam đổ tội cho Eva “Tại người đàn bà này mà tôi ăn trái cấm”. Eva đổ tội cho con rắn . . . .

Nhưng có một Đấng đã không hề phạm tội lại nhận hết tội lỗi về mình. Ngài tự nguyện gánh lấy tội trần gian. Ngài là con chiên vẹn tuyền chịu hiến tế để đền tội cho con người. Vâng, Đức Giê-su thành Nagiaret là Thiên Chúa, là Đấng thánh thiện vô cùng đã mặc lấy thân xác con người. Ngài đã trở nên giống con người mọi sự ngoại trừ tội lỗi. Ngài tự nhận mình là tội nhân khi hòa mình vào dòng người tới nhận phép rửa của Gioan. Hành vi này như muốn dạy con người chúng ta hãy biết liên đới trách nhiệm với tha nhân. Liên đới để giúp nhau thăng tiến. Liên đới để sống cảm thông chia sẻ với nhau. Tình liên đới sẽ giúp con người chung sống hòa bình với nhau và cùng nhau xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.

Người ta thường kể về thị trưởng đầu tiên của thành phố New York với giai thoại như sau: một ngày mùa đông lạnh buốt nọ, ông thị trưởng phải chủ tọa các phiên tòa. Người ta điệu đến trước mặt ông một ông lão quần áo tả tơi. Người đàn ông này bị tố cáo là đã ăn cắp một mẩu bánh mì. Lời tự biện hộ duy nhất mà người đàn ông khốn khổ đưa ra là: "Gia đình tôi đang chết đói".

Nghe xong lời cáo buộc của cử tọa cũng như lời biện bạch của ông lão, viên thị trưởng đưa ra phán quyết như sau: "Luật pháp không tha thứ cho bất cứ một hành động xấu nào. Tôi thấy cần phải trừng phạt ông, và hình phạt cho tội ăn cắp là ông phải đóng 10 đô la". Vừa công bố bản án, ông thị trưởng rút trong túi của mình ra 10 đô la và trao cho ngwòi đàn ông khốn khổ. Quay xuống cử tọa ông nói tiếp: "Ông lão đã bồi thường vì tội ăn cắp của ông. Còn phần quý vị, tôi yêu cầu mỗi người phải đóng 50 xu tiền phạt vì sống dửng dưng đến độ để cho trong thành phố của chúng ta còn có một người nghèo phải đi ăn cắp". Nói xong, ông ra lệnh cho viên biện lý đi thu tiền và trao tất cả cho ông lão.
Khi chiếc mũ đã được truyền một vòng tòa án và trở về tay mình, ông lão đếm được tất cả 47 đô la 50 xu.

Nếu cuộc đời con người biết sống có tỉnh liên đới thì cuộc đời đẹp biết bao! Người ta sẽ “lá lành đùm lá rách”, “chị ngã em nâng”. . .
Nếu cuộc đời ai cũng có trách nhiệm liên đới với người nghèo, người bệnh tật, người bất hạnh thì cuộc đời hạnh phúc biết bao! Người ta sẽ không có thái độ dửng dưng với nhau nhưng biết chia sẻ giúp đỡ lẫn nhau, và chắc chắn sẽ không có những phận người cô đơn buồn tủi.

Nếu cuộc đời ai cũng cảm thấy có trách nhiệm với cả những lỗi lầm của người khác thì xã hội sẽ thăng tiến biết bao. Vì ai cũng nỗ lực sống chu toàn bổn phận của mình, sống gương mẫu và chắc chắn sẽ không làm gì để gây gương mù gương xấu cho tha nhân.

Ước gì cuộc đời chúng ta cũng được hiến tế cho anh em. Một cuộc hiến tế không bằng máu mà bằng hy sinh từ bỏ thói hư tật xấu, hy sinh hãm dẹp tính xác thịt, hy sinh đễ sống làm gương sáng cho tha nhân. Ước gì tình liên đới của con người luôn là mối dây hiệp nhất yêu thương để tình người mãi gắn kết và cùng nhau xây dựng một xã hội ngày một tốt đẹp hơn. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

Chiếc Lá - Phong Lan

  

Wednesday, May 24, 2017

Sài Gòn và Hà Nội - Tạp Ghi Huy Phương



Sau khi đi tù về vài năm, khoảng 1985, tôi có mở một tiệm làm hình và tráng phim gia công trên đường Lý Thái Tổ, Sài Gòn. 

Nhờ vậy, ở đây tôi có dịp tiếp xúc với nhiều người đủ mọi tầng lớp xã hội và ở khắp mọi miền, nhất là dân miền Bắc, sau Tháng Tư, 1975, đổ xô vào Nam kiếm ăn rất nhiều. Vì dù miền Nam sau ngày “giải phóng” đã xuống cấp tột cùng, trông cũng còn khá giả, tươm tất hơn ở miền Bắc sau 20 năm dưới chế độ cộng sản.

Một ngày nọ, tôi gặp một người trung niên miền Bắc, trông mặt mày cũng khôi ngô, nhưng áo quần nhàu nát, làn da xanh mét như người thiếu ăn, anh vào tiệm, ngửa tay ra, nói mấy câu. Nghe giọng nói tôi biết ngay là người này ở ngoài Bắc mới vào, đang hành nghề xin ăn.

Tôi hỏi anh, “Tận ngoài Bắc, sao anh vào đây đi ăn xin?”
Không hề ngượng nghịu, anh nói rõ, “Vào đây xin 10 người cũng có được 6 người móc túi cho, lại chẳng bao giờ bị chửi bới. Ngoài Bắc, nhất là Hà Nội, thì đừng hòng! Có mà chết đói.”

Ðó là điều tôi nhận ra, như vậy là có sự khác biệt nhau giữa Sài Gòn và Hà Nội. Hà Nội đại diện cho miền Bắc và Sài Gòn phản ánh cho những đặc tính của miền Nam.

Cộng Sản vào không phải làm điện khí hóa cho nông thôn trở thành thành thị, nhưng thật tình đã “nông thôn hóa” thành thị, nên dân Sài Gòn thường trực bị cúp điện, nhiều nơi tìm cách đào giếng để kiếm nước và sẵn sàng bới sân gạch lên để trồng khoai lang cải thiện, hay như ông bạn tôi ở chung cư Thanh Ða, bớt chỗ sinh hoạt để nuôi hai con heo nái trên sân thượng.

Sài Gòn sau thời gian đổi tên, nguyên do chỉ vì cái bến Nhà Rồng chết tiệt, chẳng mấy chốc xuống gần bằng Hà Nội. Bằng Hà Nội hơn, nhất là sau khi họ ồ ạt “vào thành phố” như một câu hát của Trịnh Công Sơn, với những “cửa hàng thịt phụ nữ,” “cửa hàng chất đốt thanh niên” mọc ra, cái cảnh phơi áo quần trên cửa sổ, treo khăn lông trong “xe con,” nuôi heo, trồng rau ngay trong sân nhà, hay hai anh bộ đội lái xe khác chiều dừng xe ngay giữa lộ để nói chuyện với nhau, bất cần tiếng chửi của thiên hạ.

Mới thoạt nhìn, Sài Gòn bỏ ngỏ và bắt đầu nhếch nhác giống Hà Nội, nhưng sự thật trong gan ruột, hai thành phố đối cực, đối đầu này đang có những điều khác biệt, một bên là “nơi hang ổ cuối cùng và đâu cũng thấy tàn dư Mỹ Ngụy,” và Hà Nội, “thủ đô của lương tri, phẩm giá con người!” Vì vậy mà ngày nay, sau gần 40 năm “thống nhất” người ta còn đi tìm và thấy ra có quá nhiều khác biệt giữa Sài Gòn, Hà Nội. Cách biệt vì cách đối xử chính trị như vậy, trách sao Sài Gòn và Hà Nội không cách biệt về văn hóa, mặc dầu lúc nào hai bên cũng cho bên kia là “quê hương tù dày!” Tuy vậy, Hà Nội thắt lưng, buộc bụng, tẩy não, “dốc hết hạt gạo, cục muối cho miền Nam đánh Mỹ,” làm sao so được với Sài Gòn “bơ thừa sữa cặn!”

Nói về giáo dục, sau Tháng Tư, 1975, đồng bào và thầy cô giáo miền Nam hẳn đã biết loại văn hóa ăn nói vô lễ, thô tục của lũ trẻ miền Bắc mới vào Nam, vì miền Bắc không có khẩu hiệu “tiên học lễ, hậu học văn” treo trong các lớp tiểu học. Ngày ra Bắc, lên tận Hoàng Liên Sơn, tôi đã trông thấy những nét văn hóa tiêu biểu, được viết bậy lên vách tường nhà trường tiểu học, chưa kịp xóa sạch, nói đến sự quan hệ của ngành công an và giáo dục: “Công An (đ.) Cô Giáo!” 

Trên đường làng Cẩm Nhân, Yên Bái, chúng tôi đi ngang một nhà giữ trẻ của hợp tác xã, nghe tiếng trẻ khóc la và tiếng quát của một phụ nữ: “Bố mẹ chúng mày đéo cho lắm vào, để chúng mày làm khổ thân bà!” “Bà” đây là người giữ trẻ của hợp tác xã nông nghiệp, bà có nhiệm vụ giữ trẻ thì khỏi ra đồng như các hợp tác xã viên khác. Liệu lũ trẻ này lớn lên dưới sự chăm sóc của những người này này, ngôn ngữ của chúng sẽ ra sao?

Trên các blog và báo chí trong nước, đề tài “những sự khác biệt giữ Sài Gòn và Hà Nội” tương đối là một đề tài hấp dẫn.

Tôi dẫn một vài ví dụ:
Giao tiếp:
– Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô bán hàng cúi gập người chào bạn. 

– Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn. 

Hàng quán:
– Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa. 
– Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê!

Ca ve:
– Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave…

Cave Hà Nội: “Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về.” 
Cave Sài Gòn: “Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nha!” 

Nhà sách:
– Hà Nội: Nhân viên hách dịch. 
– Sài Gòn: Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi! 

Trong quán ăn:
– Sài Gòn: “Vâng em làm ngay đây.”
– Hà Nội: “Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh thì xéo sang hàng khác!” 

Bạn bè:
– Hà Nội: Hay để bụng, ghét mà trước mặt vẫn chơi, về nhà nói xấu. 
– Sài Gòn: Mau huề, ghét là biến, không chạm mặt!

Nhưng liệu những sự khác biệt này kéo dài được bao lâu nữa? Bây giờ, Sài Gòn và Hà Nội đã bắt đầu đầu giống nhau, ảnh hưởng và bị đồng hóa, vì người Nam ra Bắc thì ít mà người Bắc vô Nam càng ngày càng đông, như một người tên Jor Dan viết trên blog: “Mỗi người có một cách suy nghĩ riêng. Nhưng đa phần chỉ nói yêu Hà Nội, nhưng lại thích được sống ở Sài Gòn. Ca sĩ Hà Nội vào Sài Gòn lập nghiệp nhiều quá còn gì!”

Sau gần 40 năm bây giờ hai thành phố này đã có những chuyện giống nhau. Ở đâu cũng kẹt xe kinh khủng, và sau một trận mưa, không chỉ ở thành phố “bác” mà ở Hà… cũng lội!

Vô kỷ luật:
Sinh viên:
– Hà Nội: Nhiều em cave trông như sinh viên. 

– Sài Gòn: Nhiều em sinh viên trông như cave.

Giao thông:
– Sài Gòn: Bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái. 
– Hà Nội: Bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi.

Chúng ta không hy vọng gì Hà Nội và Sài Gòn sẽ mãi mãi khác nhau. Sự đồng hóa và việc di dân ồ ạt sẽ làm cho Sài Gòn càng ngày càng gần với Hà Nội. Ðiều rõ nhất là Hà Nội trước năm 1954 và Hà Nội bây giờ hoàn toàn khác nhau. Năm 1954, sau Hiệp Ðịnh Geneva, một số người đã mang sự thanh lịch của Hà Thành năm xưa đi xa, để “Hà Lội” ngày nay cho những người mới vào tiếp thu, từ giọng nói đến văn hóa cư xử đã hoàn toàn khác biệt. 

Người Sài Gòn hôm nay sẽ không còn là người Sài Gòn của những ngày tháng cũ, tất cả chỉ còn là chuyện thời gian. 

Chỉ sợ sau ngày Sài Gòn trở lại tên cũ, chất Sài Gòn sẽ không còn nữa. 

Chúng ta yêu Sài Gòn chính là yêu chính chúng ta, cái bóng của dĩ vãng. Muốn Sài Gòn không đổi thay, chính lòng mình phải không thay đổi.

Huy Phương

Tám Lời Nói Dối Trong Đời Người Mẹ - Youtube Marian Tran

Hoa Và Danh Ngôn Hạnh Phúc
















Khuyết Danh

Nhớ Bạn Bè Thân - Đỗ Công Luận


Chuyện Tình Đẹp Nhất Lịch Sử Nước Mỹ Của Tổng Thống Washington..


Trên đất nước Hoa Kỳ, không một người Mỹ nào được vinh danh hơn ngài George Washington. Thủ đô của Hoa Kỳ mang tên ông, và cũng tại thủ đô Washington D.C, không một công trình kiến trúc nào cao hơn đài tưởng niệm ông. Người ta nhắc đến George Washington là “Người cha của đất nước Hoa Kỳ”. Không những vậy, tình yêu của ông và vợ cũng luôn được mọi người ca tụng, trở thành tình yêu đẹp nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Tình yêu của vợ chồng Tổng thống George Washington luôn được mọi người ca tụng, trở thành tình yêu đẹp nhất trong lịch sử nước Mỹ.

Trong mọi trái tim của người Mỹ luôn khắc ghi hình ảnh người đã khai sáng ra một quốc gia mới, một xứ sở thịnh vượng và hùng mạnh. Ông George Washington đã chỉ huy quân đội lục địa để chống lại người Anh, giành lấy độc lập trong cuộc chiến tranh Cách Mạng. Ông cũng là chủ tịch của Ủy Ban soạn thảo ra Bản Hiến Pháp và cuối cùng được bầu làm vị Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, điều hành quốc gia này trong thời kỳ lập quốc khó khăn. Vì thế, tên của ông đã trở thành những từ ngữ tượng trưng cho niềm danh dự, lòng trung thành và tình yêu đất nước.

Năm George Washington 24 tuổi, ông gặp bà Martha Custis là một góa phụ trẻ tuổi, vô cùng xinh đẹp và giàu có. Họ nảy sinh tình cảm ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên và hai người kết hôn vào năm 1759. Tuy gia đình giàu có nhưng cuộc sống của họ lại không hề phô trương, cầu kỳ. Tất cả những đồ ông Washington mặc trên người như quần áo, găng tay, tất… đều do bà Martha tự may cho ông. Họ hiểu nhau, yêu thương nhau, tôn trọng lẫn nhau và cùng nhau sống những tháng ngày bình yên, hạnh phúc.

Họ yêu nhau ngay từ lần gặp đầu tiên và sống bên nhau trong bình yên, hạnh phúc.

Trong cuộc chiến tranh giành độc lập của Mỹ, ông Washington giữ chức Tổng tư lệnh Lục quân Lục địa. Martha khi ấy luôn kiên định cùng chồng, kề vai sát cánh bên ông. Tình yêu của bà dành cho Washington vô cùng sâu đậm, tới mức ông đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của bà. Trong thời gian cùng chồng ở chiến trường, bà Marthan luôn chăm sóc cho chồng một cách tận tình và chu đáo. Bà luôn tin tưởng với tài năng lãnh đạo của ông, nước Mỹ nhất định sẽ giành thắng lợi.
Bà Marthan rời bỏ cuộc sống giàu sang, nhàn hạ để được ở bên chồng, cùng ông vượt qua gian nan, khổ ải. Phu nhân Tổng tư lệnh lục quân ngày ấy không một lời than phiền hay oán trách. Bà trải qua những tháng ngày gian khó trong quân đội một cách nhẹ nhàng và điềm tĩnh, bà ăn mặc rất giản dị và vô cùng hòa đồng, không phân biệt mình với vợ của những binh sĩ bình thường trong quân đội. Trong lều trại của bà luôn có đông đủ gia quyến của các quân nhân, bà tổ chức hoạt động may vá quần áo, dệt vải để hỗ trợ các chiến sĩ.

Bà Martha vì muốn ở bên cạnh chồng đã không hề sợ hãi mà theo ông ra chiến trường. Thực tế, bà là người không thích chốn quan trường. Bà luôn nhớ về trang trại ở Mount Vernon, nơi có những ngọn đồi, con sông, vườn hoa, ngôi nhà của bà và khu vực họ tự do săn bắn. Do đó, sau khi chiến tranh kết thúc, bà đã quay trở lại trang viên của mình trong niềm vui sướng và mãn nguyện. Hai năm sau đó, khi Anh công nhận nền độc lập của Mỹ, ông Washington cũng trở về trang trại sống cuộc sống điền viên cùng bà Martha.

Họ luôn mơ ước được trở về trang trại ở Mount Vernon sống những ngày tháng tự do tự tại

Họ đã bên nhau và sống những tháng ngày yên bình với những buổi cưỡi ngựa rong ruổi ngắm ánh hoàng hôn hay thong dong quanh những đồn điền của gia đình. Họ săn bắn, làm nông và nuôi dạy con cái. Tuy nhiên, một vài năm sau, Washington phải rời khỏi trang trại để đảm nhiệm chức vụ Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ, bà Martha cùng chồng chuyển đến ở trong dinh thự tổng thống.
Sau hai nhiệm kỳ giữ chức vụ Tổng thống Mỹ, ông George Washington kiên quyết từ chối ứng cử nhiệm kỳ thứ 3. Đệ nhất phu nhân Martha Washington vô cùng vui mừng với quyết định này của chồng, bà đã mong ngóng ngày ông chính thức về hưu để cùng ông quay trở về trang trại ở Mount Vernon, sống cuộc sống tự tại của họ trước đây.

Chính vì thế, năm 1799, hai vợ chồng tổng thống Washington đã “lui về ở ẩn” ở trang trại của họ. Họ hi vọng tiếp tục cùng nhau tận hưởng những tháng ngày bình yên và an nhàn cho đến cuối đời. Thế nhưng, không lâu sau khi trở về Mount Vernmon, ông Washington đã mắc bệnh và qua đời vào ngày 14/12/1799.

Khi ông Washington vừa mất, bà Martha ngồi bên giường của ông trong sự ngỡ ngàng, vẻ mặt thất thần. Bà hỏi bác sỹ: “Ông ấy đi rồi sao? Vậy mọi thứ đã kết thúc rồi, tôi chắc sẽ đi theo ông ấy nhanh thôi. Tôi không còn nhiều điều cần trải nghiệm hay tận hưởng nữa.”

Vợ chồng Tổng thống Washington đã thể hiện tình yêu bằng cách hy sinh và dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất có thể. Sử sách nước Mỹ đã dành những lời vô cùng đẹp cho vợ chồng Tổng thống: “Trong lịch sử nước Mỹ có lẽ không thể tìm được một đôi trời sinh đức cao vọng trọng giống như Geroge Washington và Martha Washington.”

Lý Minh (tổng hợp)
www.daikynguyenvn.com

Tuesday, May 23, 2017

Xử Thế - Người Phương Nam


Bill Gates Dự Đoán Tương Lai Nhân Loại (Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành)


Bill Gates, năm nay 61 tuổi, là một trong những người giàu nhất thế giới. Ông có khả năng dự báo chính xác sự phát triển của nhiều sự vật. Cách đây 23 năm, ở tuổi 38, khi trả lời phỏng vấn của tạp chí Playboy, ông đưa ra nhiều dự đoán về sau đã trở thành hiện thực. Báo Thế giới (Đức) ngày 07/05/2017 đăng bài “Bảy dự đoán về tương lai loài người của Bill Gates” nhắc lại việc năm 1994 B. Gates đã dự đoán chính xác mạng Internet sẽ được ngành truyền thông sử dụng để phát tin tức theo nhu cầu của cá nhân. B. Gates cũng dự đoán sẽ xuất hiện mạng xã hội để những người có cùng mối quan tâm có thể trao đổi với nhau. Năm 2004, Mark Zuckerberg lập công ty Facebook, Inc, thực hiện đúng điều B. Gates đã dự báo.

Bảy dự đoán mà ông đưa ra gần đây về những điều quan trọng sẽ làm thay đổi thế giới trong tương lai bao gồm:

1.    Trong 20 năm tới, các thiết bị tự động và robot sẽ thay con người làm nhiều công việc trong nhà máy và cửa hàng, khiến cho các chức danh cũ làm những công việc đó biến mất. Cần đánh thuế vào robot để bù vào số tiền thuế thu nhập nhà nước không thu được từ những người mất việc do bị máy móc làm thay.

2.    Vào khoảng năm 2030, các nguồn năng lượng tái tạo sẽ có thể đáp ứng nhu cầu năng lượng ở mức tối đa của loài người. Điện gió, điện mặt trời và các nguồn năng lượng tái tạo khác sẽ tạo điều kiện sinh tồn cho những cộng đồng nghèo nhất trên trái đất. Năm ngoái, B.Gates viết trên gatesnotes.com rằng nguồn điện rẻ tiền sẽ không những ngăn ngừa được sự biến đổi khí hậu mà còn nâng cao chất lượng sống của con người.

3.    Trong vòng 15 năm tới, nhờ cải tiến ngành nông nghiệp, châu Phi sẽ có thể thực hiện tự túc lương thực. Muốn vậy sản lượng lương thực của châu lục này phải tăng thêm 50%, hiện nay hàng năm châu Phi phải nhập khẩu 50 tỷ USD lương thực thực phẩm. Loài người đã tạo ra được những giống cây trồng có năng suất cao và các loại phân bón rất hiệu quả, nếu được sử dụng rộng rãi tại châu Phi thì có thể tăng gấp đôi sản lượng lương thực thực phẩm – cách đây hai năm B. Gates viết trên mạng như vậy.

4.    Các nước nghèo có thể sẽ sử dụng dịch vụ ngân hàng trực tuyến, nhờ đó việc chuyển tiền thuận tiện hơn, nhiều triệu dân các nước nghèo sẽ dễ dàng có tiền để giải quyết mọi nhu cầu hàng ngày. Sẽ xuất hiện các hình thức dịch vụ ngân hàng mới, cho phép dùng điện thoại thông minh để thanh toán một cách thuận tiện. Khi đó mỗi người sẽ có một tài khoản trên mạng và họ có thể dùng nó để đầu tư, vay tiền hoặc chuyển tiền. Dự kiến năm 2030 sẽ có 2 tỷ người tham gia đội ngũ những người sử dụng tiền “ảo”.

5.    Đến năm 2035 sẽ không còn nước nghèo nữa – ba năm trước đây B. Gates đã đưa ra dự báo lạc quan này. Được các nước phát triển trợ giúp, rất nhiều nước đang phát triển sẽ thanh toán xong nạn đói nghèo. Các loại giống cây trồng tốt, vacine tiên tiến và cuộc cách mạng số sẽ làm cho hầu như tất cả các nước sẽ ít nhất đạt được mức “thu nhập từ thấp đến trung bình”. Hiện nay còn 35 nước bị Ngân hàng Thế giới xếp vào loại nước nghèo, tức bình quân thu nhập mỗi ngày của mỗi người dân nhiều nhất chỉ đạt 1,73 Euro.

6.    Đến năm 2019 toàn thế giới sẽ không còn bệnh bại liệt trẻ em. Do thực hiện tiêm chủng vacine rộng rãi, số trẻ mắc bệnh bại liệt đã liên tục giảm. Thập niên 80 thế kỷ 20 hàng năm toàn thế giới có gần 400 nghìn trẻ mắc bệnh này, nhưng năm ngoái chỉ còn 37 ca.

7.    Nạn khủng bố sinh học có thể gây ra cái chết cho 33 triệu người mỗi năm. Tại hội nghị an ninh thế giới họp tháng 2/2017 ở Munchen (CHLB Đức), B. Gates đã trình bày về nguy cơ nói trên. Sự ác ý truyền bá các bệnh truyền nhiễm sẽ trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với sức khỏe con người trên toàn cầu. Bọn khủng bố có thể sẽ tung ra các loại virus bệnh siêu cúm hoặc virus bệnh đậu mùa nhân tạo.


Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành
Posted on 22/05/2017 by The Observer