Thursday, November 23, 2017

9 Ân Tình Lớn Nhất, Cả Đời Nhất Định Không Quên - Youtube Marian Tran

Nước Mỹ Giàu Mạnh Trở Lại. Make America Great Again


Chứng khoán Dow Jones từ 16000 lên 23500 trong 9 tháng đầu Nhiệm kỳ Donald Trump , tăng gần 40%.

Chỉ có gần 200.000 dân Mỹ biết chơi chứng khoán Stocks và Mutual Funds. Nhưng tất cả quỹ hưu trí Pensions, Quỹ tiết kiệm IRA hay 401 K đều sống về Chứng Khoán Mỹ, nếu Chứng Khoán không lên là sập tiệm.
Pension của tôi Tiểu Bang Missouri, tôi làm Công Chức Tiểu Bang Missouri 12 năm, tưởng sập tiệm vì 8 năm qua không đủ tiền lời may quá nay đã sống lại.

Gần 50% dân Mỹ nhờ ơn Stocks hay Mutual Funds trực tiếp hay gián tiếp đặc biệt là dân hưu trí sống về Pensions.
Nhà Khoa Học gia Giải Nobel Kinh Tế Học trứ danh Paul Krugman tuyên bố Trump chỉ nói láo Kinh Tế Mỹ làm sao tăng trưởng tới 3% được. Dưới thời Obama chỉ 1.9%, 2% không tháng nào tới 3%.

Nay 30 tháng 8 2017 tăng trưởng 3.1%, tháng trước 3%. Không tăng trưởng tối thiểu 3% là không bảo đảm được ngân quỹ chi tiêu chính phủ phải vay nợ, con cháu thế hệ sau phải trả, ông Obama một mình ông vay nợ 10 trillions ( 10,000 tỷ ) trước kia nước Mỹ chỉ nợ 10.000 tỷ nay nợ 20.000 tỷ.

Nạn thất nghiệp giảm mạnh tỷ số xin tiền thất nghiệp chỉ còn con sổ tối thiểu 4 ̣3%. Con số Tham gia Lao Động Labor Participation Rate trước kia thảm hại 62% nay bắt đầu tăng lại 63%, trước kia họ chán không thèm kiếm việc làm nữa, 100 triệu dân Mỹ tuổi lao động nằm nhà.

Con số việc làm cũng tăng , tháng 7 con số việc làm thêm là 209.000, gấp đôi so với thời Obama, những việc làm thực sự, trước kia Chính quyền Obama kể cả những người không kiếm việc làm là coi như có việc, những việc tạm thời hay bán thời gian cũng kể luôn.

Dưới thời Obama, ai muốn xin Food Stamps ( phiếu mua thực phẩm miễn phí) cũng được không cần kiểm soát cho nên 60 triệu người (dân số nước Tây Ban Nha ) lãnh Food Stamps Chính Phủ tức là dân lao động đóng thuế trả tiền.
Các ông mua sữa bột mì dầu ăn đóng thùng gửi về nhà tại Trung Mỹ.

Làm sao trong thời gian ngắn, chưa nhờ được Quốc Hội đạo luật nào, Trump gặt được những thành tựu như vậy.
Là vì dưới chế độ Xã Hội Obama, có rất nhiều kìm hãm Kinh Tế do nghành Hành Pháp đặt ra, nay xóa bỏ những kìm hãm đó chỉ cần sắc lệnh Hành Pháp.

Trước kia mỗi Bộ Trưởng, hay Tống Thống, mỗi ngày có thể đẻ ra Sắc Lệnh ( Regulations).
Mục đích Sắc Lệnh các Công Chức là kiểm soát Nhân Dân chứ không muốn Nhân Dân giầu có, mục đích của chính Phủ Xã Hội (socialist) nào cũng là Chia lại tài sản ( Wealth Redistribution), không cho ai giầu hơn người khác, của cải phải cho Chính Phủ phân chia.
Sắc Lệnh Regulations dứới thời Obama dài 70,000 trang.

Vô cùng tai hại cho Kinh Tế. Vụ cháy rừng vùng California vừa qua thiệt hại mấy chục ngàn mẫu vì hạn hán. Nhưng các nơi khác cũng vậy cứ mấy năm 1 lần, Lệnh Regulaltion cấm khai thác, không ai được vào rừng sợ mất thiên nhiên.
Cây xấu mọc cạnh cây tốt, bụi cây cỏ dại tha hồ mọc. Đáng lẽ phải cho khai thác , lấy cây xấu đi cho cây tốt mọc, bụi dại phải quét sạch, thì đỡ cháy rừng biết bao.

Thống Đốc California hiện nay dân thường gọi là Moon Beam “khùng” vì ngưởi khùng hay xuất hiện khi đêm trăng.
Ông này muốn đi trước thế giới, chống thay đổi khí hậu, chống dầu khí nên các xí nghiệp bỏ chạy đi Arizona hay Washington State. Cũng như ở New York, nhà giầu bỏ chạy về Texas hay Florida.
Muốn có kinh tế, có xí nghiệp mướn nhân công thì đầu tiên phải có năng lực Energy.
Không có năng lực thì không có động cơ cho kinh tế.

Trời cho nước Mỹ giầu có nhất thế giới về dầu hỏa và than đá, cho đến bây giờ than đá vẫn dùng trong 50% các nhà máy điện. Vì nó rẻ và than đá Mỹ sạch không thể thay thế được khi làm coke phục vụ cho kỹ nghệ thép.
Ngay Obama cũng không thể ngăn cấm được than đá xuất khẩu sang Đức.
Nhưng cả dầu hỏa và than đá đều là con ghẻ trong Chính Quyền Obama.

Ngài Bộ trưởng Năng Lực của Obama , Steven Chu Giải Nobel tuyên bố thẳng, mục đích chúng tôi giá xăng bên Mỹ phải bằng giá xăng Châu Âu , 10 dollars một gallon.Obama cũng thẳng thừng như vậy.

Và Ông ký Hiệp Ước Paris, nước Mỹ không được đụng tới dầu ngấm vào cát và đá ngầm ( sand oils , shale oils), trong khi đó cho phép Trung Quốc tha hồ khai thác. Như vậy là ông Obama muốn khi ông ra đi khỏi Nhà Trắng, người kế tiếp ông lãnh một Nước Mỹ với xăng 10 đồng 1 gallon, điện tăng gấp ba, theo đúng lời ông “skyrocket”.

Tả phái bên Âu Châu cũng vậy, không cho nhân dân xử dụng dầu hỏa khí đốt, bắt phải dùng thiên nhiên gió và mặt trời.
Cố tình quên đi không có dầu hỏa là không có kỹ nghệ hóa học, không có plastics, không có polymers monomers, không có nhựa trải đường, không có thuốc men quần áo,không có phân bón, không có hầu hết những vật liệu tiêu dùng như tủ đá xe hơi, máy bay.

Không có di chuyển, không có máy lạnh máy nóng, trở lại đời sống thế kỷ 19. Gió và mặt trời không cho ta một hóa học nào cho nên khi Trump trúng cử, báo chí tiên đoán anh chàng khùng “buffoon” lên làm Tổng Thống, Chứng Khoán sẽ xuống đất đen.
Nhưng thực ra lên như diều.

Trump chỉ cần tuyên bố không chấp nhận Hiệp Định Paris, xóa bỏ những sắc lệnh kìm hãm khai thác than đá là kinh tế lên lên, từ 2% nay đã 2 tháng liền 3%.
Lần đầu tiên tầu chở khí than Natural Gas cực lạnh thành chất lỏng Liquefied Natural Gas sang tiếp tế Đức và Đông Âu, trước kia các nước này bị Nga bắt bí mỗi năm mua rét.

Các tầu chở Liquefied Natural Gas/ LNG này do EXXON MOBIL sáng chế trông rất kỳ lạ, một quả cầu vĩ đại nằm trên tầu chứa NG cực lạnh cho nên lỏng như nước, an toàn và chuyên chở được nhiều hơn sẽ tiếp tế mọi nơi trên thế giới như Trung Quốc Nhật Bản.
NG Mỹ tốt và rẻ chỉ 1/3 giá thế giới vì Kỹ thuật Fracking tân tiến và hữu hiệu nhất thế giới.

Kỹ nghệ hoá học do EXXON MOBIL dẫn đầu cũng không nước nào bì kịp, với những nhà máy hiện đại nhất không những ở Houston Texas, mà còn ở Châu Âu, Singapore, Thượng Hải.
EXXON MOBIL có mặt trên 53 nước trên thế giới vì thế Rex Tillerson cựu CEO EXXON làm Bộ Trướng Ngoại Giao, ông biết rõ các ông lớn trên 53 nước, không có kỹ thuật EXXON làm sao nước các ông giầu có vì dầu hỏa được.
Từ ông Ả Rập Saudi cho tới ông Iran Irak, ông Trung Quốc và ông Putin.

Mỏ dầu hỏa Sakhalin Nga 9 tháng mỗi năm nẳm dưới biển nước đá hoàn toàn, nhờ kỹ thuật khai thác EXXON. Hiện nay vẫn do EXXON chỉ huy khai thác mỏ này.
Morgan Stanley tuyên bố, Công Ty tài chánh Mỹ hưởng lời 15% nhờ chính sách giảm bớt kìm hãm nghiệp vụ Ngân Hàng,
Ông Trump vô hiệu hóa những sắc lệnh khắt khe thời Obama.
Cơ quan điều hành Ngân Quỹ OMB Office Management Budget tuyên bố, 469 Sắc lệnh Obama được hủy bỏ, 391 bị thay đồi.

Bà Neomi Rao Giáo Sư Trường Luật Khoa Đại Học G. Mason điều hành công việc này tại Nhà Trắng, Sở của bà có tên Information and Regulatory Affairs, một tên rất hiền hòa nhưng quan trọng biết bao.

Nhiều khi phải cần sự trợ giúp Quốc Hội, trong tay Đảng Cộng Hòa. Theo Luật Congressional Review Act. Không ông Bộ trửởng nào có quyền tự nhiên một mình đẻ ra một Sắc Lệnh như thời Obama, phải xin phép Nhà Trắng ,
Bà Rao, con một Bác sĩ Ân Độ bà Rao làm thực tập tại Tối Cao Pháp Viện, bà được lòng cả ông thày Scalia lẫn bà Dân Chủ Sotomayor. Đảng Cộng Hòa thực may mắn có Đảng viên Rao như vậy..

Nhưng Chính Phủ Trump hoàn toàn tuân thủ Luật Pháp hiện hữu, những Luật do Quốc Hội thông qua và Tổng Thống ký ban hành, ví dụ như Luật Chống ô nhiễm Clean Air Act năm 1970 , bổ túc thêm năm 1990.
Trump tuyệt nhiên tuân thủ Luật Pháp không như Obama tuân thủ những Luật nào ông thích, còn như Luật Di Trú Immigration, ông nhắm mắt không áp dụng. Ai muốn vào nước Mỹ bao nhiêu cũng được, ông nhắm mắt không động tĩnh.

Ngay từ trước 1970 các Công ty Mỹ ráo riết giảm bớt ô nhiễm trong mọi Xí Nghiệp, Tư Bản là thế, họ biết muốn làm ăn lâu dài phải giảm ô nhiễm nước, không khí và môi trường.

Phải dân chủ tự do mới giầu mạnh và quyết liệt chống ô nhiễm. Càng độc tài càng tham nhũng và ô nhiễm. Cộng Sản vô cùng ô nhiễm vì người dân bị Chính Phủ đối đáp tàn tệ, họ đối đáp tàn tệ với nhau chứ đừng nói tới môi trường.

Clean Air Act bắt những nhà máy điện chạy than phải có xử lý khói than bằng tháp giảm nhiệt ( cooling towers), Flue gas desulfuration eqipment scrub boxes ( loại sufurs) và Particulate collectors ( chống bụi), Nhưng sau này nhiều kỹ thuật tân tiến hơn, đỡ tốn than thêm điện.

Mọi Xí Nghiệp khác cũng ráo riết chống ô nhiễm, EXXON MOBIL dùng REGENERATION xử dụng mọi khói, dầu dư vãi chạy Kỹ Nghệ Hóa Học. Những Elastomers mới làm lốp xe hơi không hở hơi như trước nên đỡ phung phí 100000 tấn dầu mỗi năm cho nước Mỹ.

Kết quả là nước Mỹ nay bớt ô nhiễm đáng kể, nhà máy nhiệt điện dùng than giảm SO2 40%, NO2 80%, CO2 76%. Với những nhà máy than mới Pulverized Coal NO2 giảm 86%, SO2 98%, bụi giảm 99.6%. 2 nhà máy than mới Sequestration , khói được dẫn tới một mỏ dầu hỏa gần đó, dùng cho khai thác dầu hỏa dưới lòng đất, thay thế nước., không có một CO2 nào ra ngoài.
Vậy mà Ông Obama đòi khai tử kỹ nghệ than thì có khổ không.

Viện Nghiên cứu IER tuyên bố Nước Mỹ hiện nay sản xuất thêm năng lượng , lái xe nhiều hơn, sống ấm cúng hơn với một môi trường sạch hơn.
Nay kinh tế GDP tăng trưỡng 3% tháng 7 và tháng 8 liền.
Nhưng Trump vẫn đòi hỏi thêm, phải tăng trưỡng 4 hay 5 % như thời Reagan thì mới trả được nợ, mỗi năm tiền trả nợ nay tới một nửa quỹ quốc phòng.
Phải chi tiêu nhiểu lắm, cầu cống có khi cũ tới 100 năm, cứ đi một vòng thành phố New York thì biết.
Phi trường phải cải tiến kỹ thuật mới, dùng Laser và GPS chính xác hơn Radar nhiều.

Năm 2008 ông Obama làm Tổng Thống đòi ngay Quốc Hội gần 800 tỷ Stimulus để xây dựng .
Không một xa lộ nào được xây dựng, không một cầu nào đứng tên Obama, tiền bạc chỉ để nuôi một số công chức liên bang và tiểu bang khổng lồ, mỗi tháng lương mỗi công chức phải khấu trừ tiền đóng cho Nghiệp đoàn công chức ( luật Collective Bargain ) và dĩ nhiên tiền đó sẽ vào quỹ Đảng Dân Chủ .

Tiểu Bang California trên giấy tờ có tiền thuê thêm 1000 giáo viên, không giáo viên nào được thuê thêm, mấy tỷ đổ vào quỹ Pensions Nghiệp Đoàn Công Chức Tiểu Bang lúc đó đang sập tiệm.
Ông Obama cái gì cũng chi tiêu gấp đôi hay gấp rưỡi, chỉ có Quốc Phòng là ông cắt 50 tỷ một năm năm 2013.

Kẻ thù của nước Mỹ chắc phải suy đoán ông không tính đến khả năng quốc phòng Mỹ nữa, hay là ông bỏ Trung Đông. Việc đầu tiên Trump lên là lấy lại 50 tỷ kia cho Quốc Phòng.

Trump có khả năng làm kinh tế tăng trưởng ngay 5%. Giảm thuế cá nhân và nhất là giảm thuế xí nghiệp Corporate tax. Thuế Corporate tax của Mỹ nay cao nhất thế giới, 35%, các nước khác chỉ 20%.
Các Công Ty Đa Quốc Gia của Mỹ kiếm được tiền ngoại quốc không dám mang tiền về, tiền phải đầu tư ở ngoại quốc như Ireland. Nay tiền về Mỹ mà đánh thuế có 20% thì tiền về đầu tư như suối, nhất là nhiên liệu Mỹ rẻ hơn các nước nhiều đầu tư sẽ có lời..

Nếu giảm thuế còn 20% tính ra ngay lập tức 1900 tỷ dollars trở về đầu tư hạ từng cơ sở, 1900 tỷ có sẵn từ ngoại quốc trở về, không phải tiền mới in, không gây ra lạm phát.

Tại sao Đảng Dân Chủ không bao giờ giảm thuế mà chỉ tăng thuế.
Ông Obama biết lắm, giảm thuế là ngân quỹ Chính Phủ được dân đóng thuế nhiều hơn vì dân giầu hơn nhưng Obama nói giảm thuế là không công bằng “Unfair”, Chủ Nghĩa Xã Hội không muốn cho dân giầu , chỉ cho họ đủ ăn để dễ kiểm soát.
Một nửa dân Mỹ ghét ông Trump vì cái mồm tuyên bố này nọ.

Một nửa khác dân Mỹ nói chúng tôi cần cái đầu với cái tay xem ông có làm đúng nguyện vọng chúng tôi hay không, cái mồm lịch sự nhưng 8 năm qua thu nhập của gia đình trung lưu Mỹ giảm đi 2000 đô la thì chúng tôi đổi cái mồm lấy cái tay là cái chắc.
Cái mồm ông bị chê là thô lỗ nhưng không bao giờ tục tằn, ông chỉ nói sự thật, thuốc đắng dã tật nói thật mất lòng , dùng lời lẽ mộc mạc.
Cử tri ông nói chúng tôi hiểu Trump vì ông nói như chúng tôi, chúng tôi không hiểu những Chính trị gia chuyên nghiệp vì họ nói kiểu luật sư vòng vo tam quốc. Họ vòng vo tam quốc vì chính trị gia cả hai đảng nói dối nhân dân Mỹ.

Không ai có thể đánh lừa được dân Mỹ, họ không tin trí thức thượng lưu coi thường họ bao nhiêu năm, họ tin Trump.
Bao nhiêu năm nay giới thượng lưu thống trị nước Mỹ đã đi đến chỗ độc đoán độc quyền. Phải theo họ mọi ý tưởng, lời nói, hành động.
Chính trị đúng đắn, Politically Correct, nếu không thì mất việc, báo chí mạt sát.

Không được phê bình ông Obama bất cứ phê bình gì là kỳ thị mầu da. Không được phê bình Hillary, kỳ thị nữ giới. Obama thông minh nhất thế giới, Hillary khôn ngoan nhất thế giới.
Không có ai phạm pháp phạm tội gì ai cũng là nạn nhân xã hội.
Ông Obama ra ngoại quốc là xin lỗi, Thế Chiến Một Thế Chiến Hai là lầm lẫn quân đội Mỹ. Hitler cứ để yên sau 50 năm sẽ biến mất việc gì phải mang quân tới làm chi.

Nay Trump thằng thừng nói ObamaCare là một tai họa, nhân dân có thẻ Obamacare mà không Bác sĩ nào nhận. Tiền Premium tăng 30% hay 100%. Tiền deductible lên tới mấy ngàn.
Tụi trẻ thà chịu trả tiền phạt không mua ObamaCare vì đắt quá.. ObamaCare xập tiệm vì Hãng bảo hiểm chịu không thấu, ai cũng có quyền phá thai, ai cũng có quyền Viagra.
Nói thằng thừng là Obama Clinton về Lybia, Trung Đông là một tai họa.

Obama rút quân ra khỏi Irak gây cho nạn Isis. Đút hàng tỷ cho Bắc Hàn và Iran để mua chuộc câu giờ tai hại cho người Tổng Thống kế vị.

Biệt tài Obamalà đá mọi vấn đề khó khăn về tương lai, mặc cho đất nước lãnh hậu quả sau này. Kick the can ahead.
Nhưng tội của ông Trump còn là phạm thượng hơn thế nữa. Ông dám tuyên bố ông không cần tới những nhóm lợi ich hiện đang giật giây cả hai đảng Công Hòa lẫn Dân Chủ, ông thực sự phục vụ cho Nhân Dân Mỹ.

Mỗi khi bầu Tổng Thống, giai cấp thống trị trong hậu trường chọn ai làm Tổng Thống, Clinton, Bush Obama được chọn từ lâu trước khi bầu cử. Quốc Hội cũng vậy, American Chamber of Commerce chi tiền cho Cộng Hòa, Wall street , Silicon Valley, Hollywood cho Dân Chủ.

Khi bầu cử xong, rút cục Cộng Hòa hay Dân Chủ cũng nương nhựa nhau, cũng cai trị như nhau vì bên trên họ là Giai cấp thống trị cũng hợp tác với nhau. American Chamber Commerce cũng như Wall Street muốn không có hàng rào phía Nam tha hồ dân nghèo Trung Mỹ tràn vào nước Mỹ để các ông Công ty Nông nghiệp có công nhân rẻ mạt, các ông chủ tiệm có công nhân rẻ mạt.

Các ông Silicon Valley như Apple Facebook Microsoft cũng muốn có chuyên viên Trung Quốc Ân Độ lương bổng chỉ một nửa chuyên viên Mỹ. Còn Wall Street, tuy Obama Hillary suốt ngày mạt sát bọn giầu 1 phần trăm, nhưng sau 8 năm Obama, Wall Street giầu thêm gấp bội, trong khi đó giai cấp trung lưu mỗi gia đình thu nhập kém đi 2000 đô la.

Mỗi khi Obama hay Hillary diễn thuyết tại Wall Street thù lao là 300.000 400.000, có khi diễn văn chỉ 20 phút và bao giờ cũng bí mật không ai được nghe.
Các ông Đại Tư Bản dễ dàng hợp tác với các ông Xã Hội. vì họ giúp Xã Hội lấy tiền thuế của Nhân Dân, tiền của chúng ta, chứ tiền của họ Chính phủ Xã Hội có đụng tới đâu.

Đó là những nhóm lợi ích Trump dám nêu đích danh, chưa ai dám làm như vậy.
Nêu đích danh nhóm lợi ích chủ chốt, Truyền Thông và Báo chí suốt ngày đề cao Dân Chủ mạt sát Cộng Hòa. Không một chính trị gia Cộng Hòa dám cãi lại, các ông sợ im phăng phắc.
Trump không sợ, phản pháo mỗi ngày “faked news” tin vịt.
Nhóm lợi ích là giai cấp thống trị Establishment nằm trong hậu trường giật giây hai đảng.

Cho tới kỳ bầu cử 2016 giai cấp thống trị tuột tay nhầm lớn, Trump người ngoài Establishment, Outsider, lọt vào ghế Tổng Thống , cho tới 9 giờ đêm ngày bầu cử, giai cấp Thống Trị, Establishment, Cộng Hòa, Dân Chủ đều té ngửa.
Lúc đó mới biết.

Họ đã tuột tay với nhân dân Mỹ từ lâu, coi thường dân Mỹ, bắt nạt họ mấy chục năm, cắn răng chịu sỉ nhục , bắt xin lỗi với lịch sử, xin lỗi vì tôn giáoThiên Chúa, phải nuốt thuốc đắng như hôn nhân bất cứ kiểu nào, giới tính bất cứ kiểu nào, dọa khí hậu hâm nóng hâm lạnh để biếu hết tiền cho mấy ông Liên Hiệp Quốc tham nhũng.
Các ông Thống trị lầm với dân Mỹ, bây giờ vẫn lầm vì các ông quá kiêu căng, tự cho là ưu tú khoa bảng.
Các ông quá đau cho là thất cử là do Putin giúp Trump.

Lại mù quáng nữa, nay mới biết là Đảng Dân Chủ dùng cả những cơ quan Nhà Nước uy tín như FBI CIA để hạ bệ Trump, một tai tiếng Scandal chưa từng có .
Và chính Hillary nhận tiền Chính Phủ Nga khi môi giới cho Nga mua 20% Uranium Mỹ. Lại một tai tiếng chưa từng có trong Lịch Sử.
Nguyên do là Dân Chủ chắc chắn Hillary thắng cử nên mới làm liều như vậy.
Không phải đây là lần đầu tiên.

Mỗi khi một Establishment mọc rễ, lấy quyền hành của Dân thao túng đất nước, người dân sẽ đòi lại quyền hành, kiếm ra một lãnh tụ khác lật lại thế cờ.
Năm 1812-14 Anh Quốc triệt hạ được Nã Phá Luân, Hải Quân Lục quân mạnh nhất thế giới. Lấy cớ quân Mỹ sang quấy nhiễu Ontario Canada, chính ra là vì Tổng Thống Madison yếu kém, quân đội yếu kém.

Mang tầu chiến và Bộ binh chiếm Chesepeake chia 2 gọng kìm thứ nhất tiến lên Washington, thứ nhì sẽ chiếm Louisiania, toa rập với Tây Ban Nha. Bộ trưởng chiến tranh Armstrong của Mỹ và hai tướng lãnh Wider và Stansbury không ông nào có tài chỉ huy, quân Mỹ đại bại ở Bladenburg. Quân Anh tràn vào thủ đô chiếm Nhà Trắng hai vợ chồng Tổng Thống chỉ kịp chạy thoát thân.

Rồi quân Anh xuống phía Nam đánh New Orleans và đại bại vì Mỹ có Tướng Andrew Jackson “Old Hickory” Hickory là cây gỗ cứng rắn nhất. Luật Sư nhưng cũng là tướng Dân Quân, Militia, đã chiến thắng nhiều lần trong sình lầy rừng rậm , tướng dân quân thôi mà hạ Lục Quân Anh thiện chiến nhất thế giới.
Danh tiếng nổi lên khắp nước Mỹ nhưng Establishment làm sao mà ưa được con người hạ quân Anh khi tổng thống và quân đội chạy như vịt.

Khi ông tranh cử Tổng Thống với JQ Adams, con Tổng Thống, con nhà quý tộc, còn ông sanh ở log cabin như những người di dân nghèo nhất. Ông thô lỗ và dữ dằn gấp mười ông Trump bây giờ.
Tranh cử thô lỗ chưa bao giờ có, Adams gọi ông là con con điếm The whore’s son. ( Bố ông mất sớm , Mẹ chật vật nuôi con).
Ông phản pháo ngay cho đăng báo Adams lúc làm Đại Sứ bên Nga biếu Nga Hoàng cô gái Mỹ 15 tuối. Hôm sau báo ông đăng Adams thằng ma cô, Adams the pimp.

Thắng cử Tổng Thống hai nhiệm kỳ như ai, cũng như Trump ông không thích chơi với ai chỉ chơi với con cháu Ông có bộ tóc bất hủ như Trump.
Cũng như Trump ông khinh bỉ báo chí Mỹ ra mặt vì báo chí bôi nhọ vợ ông. Bà bỏ Washington về quê buồn bã mà chết. Ông bà sống với nhau từ lâu quên không làm phép cưới. Báo chí nói 2 người vô luân adulteers.

Lần thứ hai là Theodore Roosevelt, Tổng Thống thứ 26. 1900 Estabishment lúc đó trong tay tỷ phú John D Rockefeller, vua dầu hỏa, Andrew Carnegie vua thép, JP Morgan vua nhà Băng và Xe Hỏa.

Rất thù nghịch với nhau nhưng họp nhau lại bàn mưu, làm sao giải quyết vấn đề Theodore Roosevelt Thống Đốc New York, suốt ngày chỉ trích 3 ông cơ đồ quá cỡ, bóp nghẹt cạnh tranh, tư bản nhỏ không sao ngoi lên được

Chỉ có một cách, dùng tiền mua TổngThống MC Kinley và đảng Cộng Hòa New York bắt ông Theodore Roosevelt làm Phó Tổng Thống.Phó Tổng Thống là ngồi chơi sơi nước, đi đám ma, không được tuyên bố gì ngoài đường lối Tồng Thống. Establishment đã bịt mồm bịt miệng Teddy Roosevelt.

Nhưng Tổng Thống Mc Kinley bị ám sát. Tổng Thống mới Teddy ra tay ngay lập tức, Sherman Anti Trust Act , luật chống Đại Công Ty Trust ra đời với 44 vụ kiện, Đại Công Ty Xe Hỏa Rail Rooad Northern của JP Morgan bị x bị xé ra hàng chục mảnh. Standard Oil của John D Rockefeller bị xé ra hàng chục mảnh nhường chỗ cho hàng ngàn công ty nhỏ vươn lên.

Nước Mỹ giầu mạnh hẳn lên, một Establishment khác ra đời và hai ông Rockefeller, Carnegie trở về tranh nhau làm việc thiện.
Ngày nay lại thay đổi nứớc Mỹ, thay đổi Establishment.

Nam Minh Bach Virginia Nov 2017
tieng-dan-weekly.

Thanksgiving Nhớ Ơn Mẹ - Trầm Vân

Wednesday, November 22, 2017

Cười Ngất Với Biểu Cảm Của Lũ Chó Khi Canh Cho Chủ Rút Tiền

Đừng quên dắt theo chó cưng khi đi rút tiền một mình để các em trông chừng cho bạn được an toàn hơn nhé!

Những chú chó cưng không chỉ để ôm ấp, cưng nựng hay dắt đi dạo mỗi chiều đâu, chúng còn biết làm nhiều việc khác rất có ích như mang đồ hộ chủ nhân (bằng cách ngậm vào mồm), trông chừng, phát hiện người lạ, đám cháy,... thậm chí còn biết bán vé số cho chủ nữa. Nếu có đi rút tiền ở cây ATM, nhớ dắt các em theo để chúng ngồi canh chừng, ngó nghiêng để được an toàn hơn nhé!

 Ngồi canh thế này đã đủ độ "ngầu" chưa hả các anh em?

Nghiêm! Tuyệt đối không được lơ là khi đang làm nhiệm vụ!
 
Chị tôi đang rút tiền mà ông anh cứ đứng đấy làm gì thế?

Hình như có đối tượng khả nghi ở đằng kia! - Đâu, có thấy đâu?
 
Không chỉ trông chừng cho chủ nhân, mà em còn biết rút hộ tiền nữa đấy!
 
Mày nhìn bên kia, tao trông bên này nhé, có gì phải ới ngay nhé!

Chó cưng trông chủ phiên bản ... "anh hùng Núp" là đây!

 Có ai khả nghi đâu mà mặt cứ tối sầm vào thế kia?

 Khi thấy được chụp ảnh lúc đang trông chừng cho chủ: - Em chả quan tâm cho lắm! - Em lè lưỡi rồi, chụp đi!

 Thấy chưa, thấy sức mạnh của em chưa? 
 Rút gì mà rút lâu dữ vậy anh ơi?

 Chị cứ yên tâm mà rút tiền, đã có em ở đây!

Hình như phải quay cái mặt ra ngoài thì mới thấy được ai khả nghi chứ nhỉ?

http://vietbao.vn

Thiên Tai - Đỗ Công Luận

Hoa Tím Bằng Lăng - Nguyễn Duy-An


Vì chiều cao “rất khiêm tốn” của mình, tôi cứ phải loay hoay điều chỉnh cái máy video cầm tay, cố gắng thâu lại hình ảnh của Tuân đang từ từ bước lên khán đài nhận bằng kỹ sư để mai mốt mang về Việt Nam “vinh quy bái tổ”. Tuân là đứa con “rất đặc biệt” của chúng tôi. Vợ chồng tôi mới cưới nhau được 10 năm nhưng Tuân năm nay vừa tròn 22 tuổi! Gia đình bên vợ và người ngoài cứ nghĩ nó là con riêng của tôi mang theo từ Việt Nam; và chúng tôi nghĩ Tuân cũng tin như thế, vì mỗi lần gọi điện thoại về Việt Nam nó vẫn gọi mẹ tôi là bà nội. Tuy nhiên, Tuân vẫn một lòng kính trọng Oanh như mẹ ruột, và vợ tôi cũng rất thương yêu và lo lắng cho nó ngay cả trước khi chúng tôi nên vợ thành chồng.

Sau bao nhiêu lần thử nghiệm và biết chắc chắn tôi không thể có con; thay vì buồn phiền, Oanh lại săn sóc cha con tôi nhiều hơn. Đã mấy tháng nay nàng chạy ngược chạy xuôi lo thu tục giấy tờ để tuần sau chúng tôi về Việt Nam nhận một đứa cháu gái của tôi làm con nuôi. Ngày nhận được kết quả thử nghiệm xác định tôi không thể có con, Oanh đã âu yếm nhìn tôi thỏ thẻ: “Ngay từ đầu em vẫn tin anh. Em không buồn đâu anh ạ! Em chấp nhận số phận, nhất là chúng mình đã có Tuân... Tuy nhiên, em nghĩ chúng mình cũng nên nhận thêm một đứa con nuôi cho vui cửa vui nhà. Nếu anh đồng ý, em sẽ lo giấy tờ để chúng mình nhận một đứa con của chú Khang làm con nuôi. Mình nuôi cháu vẫn tốt hơn...” Đó là lý do Oanh sắp xếp để ngay sau khi Tuân ra trường, chúng tôi sẽ về Việt Nam thăm gia đình và nhất là đưa Tuân về thăm lại mộ Trang, người mẹ ruột của Tuân đã ra đi trong tủi nhục ngày nó mới được 3 tháng tuổi, và Tuân trở thành “con trai” của tôi từ hơn hai mươi năm về trước tại Bình Giả, Việt Nam.
° ° ° ° °
Ngày đó tôi cũng khoảng tuổi của Tuân bây giờ... Tôi trở về Bình Giả năm 1979, sau mấy năm gồng mình cầm cự với nghề “gõ đầu trẻ” tại một trường tiểu học ở vùng kinh tế mới thuộc tỉnh Sông Bé. Tôi thương đám học trò nghèo đói nhiều lắm nhưng chính tôi cũng không chịu nổi cảnh đói nghèo vì lương không đủ ăn nên đành phải bỏ trường về quê ăn bám gia đình sống qua ngày. Sau mấy năm vừa dạy học, vừa làm rẫy sống lây lất qua ngày, sức tôi đã kiệt quệ! Tôi đã “cắt hộ khẩu” ở trường cũ, nhưng không xin “nhập hộ khẩu” tại Bình Giả vì tôi trở về với ý định tìm đường vượt biên. Đã mấy năm rồi, bà con trong làng ai cũng biết tôi đi dạy học ở vùng “Kinh Tế Mới”, và thỉnh thoảng vẫn về quê thăm cha mẹ cũng như xin thêm gạo, bắp... nên không ai thắc mắc hay hỏi han giấy tờ tạm trú. Mùa mưa năm đó, ngoài việc chuẩn bị dầu nhớt cho chuyến vượt biên chung với một số bạn bè ngoài Láng Cát, tôi vẫn theo các em làm rẫy, làm ruộng, và nhất là vào rừng kiếm măng tre. Trong một dịp mò mẫm giữa rừng tre, tôi đã gặp lại anh Thành, một người trốn trại cải tạo, đang lẩn trốn trong rừng để tìm cách liên lạc với người vợ mới cưới được mấy tuần trước ngày anh đi học tập. Hôm đó trời trở cơn giông đột ngột, tôi chạy vội tới một gốc cây bằng lăng để trú mưa vì lúc đi rừng tôi quên không mang theo áo mưa. Lúc tới được gốc “cây cổ thụ”, tôi đã “hồn vía lên mây” khi nghe tiếng gọi tên mình vọng xuống từ ngọn cây:
- Toàn. Toàn phải không?
Tôi ngơ ngác kiếm tìm xem ai đã gọi mình, nhưng trời đã tối mịt vì cơn mưa trong rừng nên chẳng thấy gì. Tôi sợ quá, đang định chạy trốn thì một sợi giây thòng xuống từ một cành bằng lăng rậm rạp phía trên đầu... Một bóng người trùm kín trong chiếc áo mưa cũ kỹ, vừa tuột xuống vừa lên tiếng:
- Mình đây. Thành đây.
Anh Thành đã xuống đất. Tôi đứng chết sững ngó đăm đăm người “đàn anh” nổi tiếng đẹp trai và hào hùng của mấy năm về trước, bây giờ ốm yếu da bọc xương, đen đủi hốc hác đang run cầm cập vì đói và rét. Tôi ngập ngừng:
- Trời ơi! Đúng là anh Thành đây mà. Sao anh ra nông nỗi này?
- Mình trốn trại cải tạo về đây đã mấy tuần rồi nhưng không dám về nhà vì sợ bị bắt lại. Trời xui đất khiến cho mình gặp được Toàn ở đây. Đúng là số mình chưa chết.
- Anh đừng nói gở. Bây giờ anh tính sao?
- Toàn có gì ăn không? Hơn hai tuần nay mình...

Tôi chỉ định đi kiếm măng vài tiếng đồng hồ nên chẳng mang theo gì ngoài con dao cán dài để đào măng. Cũng may trong túi còn gói thuốc lá và mấy miếng kẹo cao-su (chewing gum). Sau khi kể cho tôi nghe sơ qua về cuộc đào thoát từ trại cải tạo, anh bẻ một cành hoa bằng lăng mầu tím, khắc một dấu hiệu đặc biệt lên đó và nhờ tôi mang về cho Trang, vợ anh, đang ở với cha mẹ chồng trên Xuân Mỹ, Làng Ba. Tôi vội vàng trở về, hẹn hôm sau sẽ dẫn người nhà của anh vô rừng sớm. Thấy tôi trở về với một cành hoa bằng lăng mầu tím, mẹ và em gái tôi ngạc nhiên lắm, nhưng tôi cũng chẳng giải thích. Tôi dò hỏi đứa em gái về Trang, vợ của anh Thành. Lúc đó tôi mới biết chuyện anh Thành trở về Bình Giả sau năm 1975 với một cô gái người miền Nam, bổn đạo mới. Gia đình anh Thành không chấp nhận nhưng cũng đành xin cha xứ làm phép cưới cho hai người mấy tuần trước ngày anh ấy lên đường đi “học tập”. Năm đó Trang mới 17 tuổi, nhưng vì loạn lạc, gia đình chẳng còn ai nên đã theo người yêu là anh Thành trở về Bình Giả. Niềm vui chưa trọn vẹn thì hoàn cảnh ngang trái đã chia cách đôi vợ chồng trẻ hơn bốn năm nay. Trang ở với gia đình cha mẹ chồng như một chiếc bóng cô đơn bên đường, mòn mỏi đợi chờ ngày chồng trở lại!

Tôi mang cành hoa bằng lăng mầu tím lên Xuân Mỹ tìm nhà anh Thành. Hai bác tỏ vẻ khó chịu khi tôi hỏi thăm và muốn gặp Trang. Về sau tôi mới hiểu là ở Bình Giả đâu có ai mang hoa tới nhà cho con gái; hơn nữa, nàng lại là một người con gái đã có chồng! Từ nhà bếp đi lên, nhìn thấy tôi cầm cành hoa bằng lăng mầu tím trong tay, nàng đứng sững sờ nhìn tôi, miệng ấp úng nói không nên lời. Tôi vội vàng lên tiếng:
- Có người nhờ tôi trao cành hoa này cho Trang. Có dấu hiệu khắc trên đó.
Trang cầm cành hoa rồi bật khóc nức nở:
- Trời ơi! Anh Thành! Anh đã gặp anh Thành...
Bác gái vừa đỡ Trang ngồi xuống bên cạnh, vừa dồn dập hỏi tôi:
- Cậu Toàn gặp thằng Thành nhà tôi ở mô rứa? Công an đang truy nã nó mấy tuần nay. Trang nín đi con. Tai vách mạch rừng. Chết! Chết cả nhà bây giờ! Ngày nào cũng có người tới nhà hạch hỏi về nó. Ông đóng cửa lại mau đi. Khổ thân con tôi!

Tôi thầm thì kể lại cuộc gặp gỡ anh Thành trong rừng hồi chiều cho hai bác và Trang nghe. Cuối cùng cả nhà quyết định sẽ chuẩn bị một số thức ăn và thuốc men rồi tờ mờ sáng hôm sau Trang xuống nhà tôi đi vào rừng tìm gặp anh Thành. Nếu có ai hỏi thì nói là gia đình tôi thuê nàng đi làm cỏ lúa ở Đồng Tròn. Bác trai cũng muốn đi theo nhưng không dám vì sợ hôm sau công an lại tới nhà làm việc.

Suốt một tuần liền, ngày nào Trang cũng “đi làm thuê” cho tôi để vào rừng gặp gỡ anh Thành. Cám cảnh trước hoàn cảnh hiện tại, sau mấy ngày bàn bạc cùng gia đình, tôi đã quyết định nhường chỗ trên ghe cho anh Thành. Chúng tôi cũng sắp xếp cho anh Thành theo xe bò của một người quen ở Hòa Long đi lấy cọc tiêu để tránh gặp gỡ những người quen, rồi tôi đón anh ấy ra Long Hương “ở nhờ” nhà một người bạn thân của tôi để chờ ngày ra đi. Hơn hai tháng trời, tôi và Trang trở thành những người đi buôn chuyến. 

Thực ra, tôi chỉ chở Trang ra Long Hương gặp chồng, có khi ở đó một hai ngày trong lúc tôi đi Hố Nai, Gia Kiệm... lo việc riêng. Người trong làng đã bắt đầu đồn đãi về việc tôi và Trang đi buôn chung với nhau, nhất là còn đi qua đêm nữa! Mẹ tôi buồn lắm! Mặc dầu tin tôi, nhưng “lời ong tiếng ve” đồn thổi nhiều chuyện ly kỳ hấp dẫn về chúng tôi nên bà rất khổ tâm. Cha mẹ của anh Thành có vẻ bình tĩnh hơn vì nghĩ rằng những lời đồn đãi đó sẽ làm người ta quên dần chuyện anh Thành trốn trại cải tạo. Tôi vẫn xem Trang như một người bạn thân vì tôi cũng chỉ hơn nàng một tuổi, còn anh Thành thì xem tôi như một đứa em ruột, “một vị cứu tinh” đã dám liều mình cưu mang và giúp đỡ anh trong cơn hoạn nạn.

Anh Thành và một số bạn bè của tôi đã ra đi đột ngột trước ngày dự tính vì công việc “bến bãi” bị đổ bể. Sau một tuần không thấy tin tức gì về chiếc ghe đó, chúng tôi yên chí anh Thành đã ra khơi bằng yên. Tôi lại theo bạn bè tìm cách mua lại một chiếc ghe cũ ở Cần Giờ, đút lót xin giấy tờ tạm trú và bắt đầu công việc sửa chữa chuẩn bị một chuyến đi mới. Công việc bề bộn nên gần ba tháng sau tôi mới trở về thăm gia đình. Mẹ tôi vừa khóc vừa kể cho tôi nghe về hoàn cảnh của Trang. Nàng đã có thai, bụng càng ngày càng lớn. Anh Thành coi như mất tích vì không có tin tức gì. Bà con trong họ chất vấn nàng nhiều lần về đứa bé trong bụng. Lúc đầu cha mẹ anh Thành tin Trang, nhưng không biết làm sao để giải thích. Mọi người đổ tiếng xấu cho tôi và nàng. Dần dà cả gia đình nhà chồng cũng tin lời đồn đãi của thiên hạ, nhất là chờ mãi không thấy tin tức gì của anh Thành nên bắt đầu hạch hỏi và coi khinh nàng. Hai bác đã xuống nhà nói chuyện với mẹ tôi, có vẻ trách móc và đặt vấn đề tại sao chính tôi cũng trốn biệt từ mấy tháng nay. Mẹ tôi chỉ biết ngồi khóc vì tủi nhục! Em gái tôi cũng nửa tin nửa ngờ nên đã tìm gặp Trang để hỏi cho ra lẽ. Nó tin lời giải thích của Trang nên càng ngày càng thân với nàng.

Tuổi trẻ bồng bột và nhiều tự ái nên tôi đã lên gặp cha mẹ anh Thành đôi co và cãi vã với cả gia đình và giòng họ anh ấy để bênh vực cho Trang, nhưng rồi mọi người lại càng khinh bỉ và ghét bỏ Trang nhiều hơn trước. Quá tủi nhục và hổ thẹn, Trang đã liều mình tự tử! Cũng may người nhà phát giác kịp thời và cứu chữa cho nàng và bào thai trong bụng. Mặc dầu được cứu sống nhưng Trang trở nên lầm lì ít nói, sống vật vờ như một cái xác không hồn giữa sự khinh ghét của giòng họ nhà chồng.

Lúc bấy giờ em gái tôi cũng mới mang thai nên đã bàn với mẹ xin cho Trang về ở chung cho đỡ buồn và cùng đỡ đần giúp đỡ nhau trong lúc bầu bì cho có chị có em. Chính vì lòng tốt của em gái tôi mà cả làng đều nghĩ đứa con trong bụng Trang là của tôi. Mỗi lần tôi về thăm, Trang khóc nức nở không phải vì nỗi tủi nhục khi bị mọi người phỉ báng, nhưng nàng khóc vì đã làm hại danh dự của gia đình tôi. Lại một lần nữa, mẹ tôi gọi hai đứa lên hỏi han ngọn nguồn, và khi nghe chúng tôi thề thốt không hề có tà ý với nhau, mẹ tôi đã “ngồi xổm trên dư luận” để nhận Trang làm con tinh thần trong khi mọi người nghĩ rằng mẹ tôi làm thế để tránh tiếng vì bà đã biết chắc chắn bào thai trong bụng Trang là cháu nội của bà. Mẹ tôi âm thầm ngậm đắng nuốt cay để an ủi vỗ về Trang, mong cứu vớt một linh hồn vì mẹ tôi sợ rằng Trang lại liều mình tự tử như mấy tháng trước. Ôi! Mẹ đã hy sinh chịu nhục vì con và vì thương một người côi cút trong cơn hoạn nạn. Con xin cúi đầu bái phục lòng can đảm của mẹ cho đến trọn đời.

Trước ngày ra đi, tôi đã trở về để từ giã gia đình. Ngay khi biết tin tôi sắp sửa ra đi, Trang đã khóc nức nở và chuyển bụng sinh con. Vì bao nhiêu biến cố xẩy ra dồn dập suốt thời kỳ mang thai, Trang đã trải qua một đêm dài đau đớn, quằn quại đến kiệt sức nên y tá trong làng đề nghị phải đưa nàng đi cấp cứu ở bệnh viện để mổ. Đáng lẽ sáng hôm sau tôi phải trở lại Cần Giờ để chuẩn bị ra đi, nhưng tôi đi không đành nên đã lỡ một “chuyến đò”. Tôi theo mẹ và Trang ra bệnh viện. Trong lúc làm thủ tục giấy tờ trước khi đưa Trang lên bàn mổ, người ta đòi phải có thân nhân ký tên trong giấy tờ nên tôi đã đứng ra lo liệu... Cũng có thể vì lầm lẫn, và cũng có thể do số phận an bài nên các bác sĩ và y tá đã ghi tên tôi là “chồng” của Trang trong hồ sơ bệnh lý. Đó là lý do tại sao Tuân trở thành con tôi! Khi nghe tin Trang đi mổ, cha mẹ anh Thành cũng ghé thăm và xin lỗi mẹ tôi vì những hiểu lầm trước đây. Mẹ tôi cũng không chấp nhất gì nên mọi người đều vui vẻ.

Sau hai tuần Trang được xuất viện, trở về nhà với mẹ tôi. Mẹ tôi bàn qua với hai bác việc lên cha xin rửa tội cho cháu, và chính tờ giấy bệnh viện ghi tên tôi là cha đứa nhỏ đã gây nên sóng gió ồn ào cả xứ đạo. Cha xứ lắng nghe, nhưng Ban Hành Giáo và bà con trong họ anh Thành quyết liệt phản đối. Họ đến nhà hạch hỏi mẹ tôi đủ điều. Tuổi trẻ háo thắng nên tôi đã nổi nóng đuổi hết mọi người và quyết định chẳng thèm xin rửa tội cho Tuân nữa! Tôi chỉ muốn mọi người để cho chúng tôi yên nhưng miệng người không phải dễ “khóa”! Tôi ngang tàng chấp nhận sự dèm pha của mọi người và cứ hiên ngang ngẩng đầu tiếp tục chạy mánh tìm ghe lo chuyện vượt biên lần nữa. Lần này tôi quyết định sẽ đưa mẹ con Trang cùng đi.

Tôi có thể “đạp dư luận xuống bùn đen” để sống, nhưng Trang phải âm thầm than khóc từng đêm, nức nở đè nén “nỗi oan Thị Kính” từng giờ từng phút nên đã bị băng huyết cho đến chết, và chết trong tủi nhục vào một đêm tôi vắng nhà! Tôi trở về nhìn xác Trang nằm im bất động mà thấy lòng muốn nổi loạn. Tôi biết chắc chắn những phút cuối đời Trang đã phải quằn quại trong đớn đau tủi nhục! Tôi đã thực sự thù ghét mọi người trong xứ khi biết tin “người ta” không muốn cho tôi chôn Trang ở nghĩa trang giáo xứ vì bà con trong làng nghĩ rằng Trang đã tự tử! Tôi không hiểu tại sao cả xứ lại lên án và “trừng phạt” thân xác một người đã chết trong khi hằng tuần ở nhà thờ vẫn đọc kinh “Thương Người Có 14 Mối, Thương Xác 7 Mối”, trong đó có ghi rõ việc “chôn xác kẻ chết!”

Đâu có ai hiểu được nỗi đau đớn và tủi nhục đã gặm nhấm tim gan Trang từng giây từng phút vì bị cả làng, cả xứ kết tội oan ức, và nhất là sự dằn vặt nàng phải gánh chịu vì đã “gieo họa” cho gia đình tôi! Đâu có ai ở gần kề bên Trang trong những giây phút cuối đời của nàng để “kết án” nàng đã “liều mình tự tử”!!! Mẹ tôi muốn lên xin cha xứ giúp đỡ nhưng tôi đã điên lên phản đối. Tôi nhờ bạn bè ở xa về đào huyệt chôn Trang trong một góc rẫy của gia đình tôi ở mép rừng. Tôi đã bỏ xưng tội, bỏ lễ cả mấy năm trời vì lòng thù hận vẫn chưa nguôi! Đã nhiều đêm tôi gục đầu dưới tượng chịu nạn van xin lòng nhân từ hay thương xót của Chúa thay đổi trái tim “thù hận” của tôi, và tôi cũng xin Ngài thương tha cho những người đã kết tội “oan” cho chúng tôi! Tôi chỉ thật sự trở về với Chúa như “một con chiên lạc” mấy tuần trước ngày vượt biên... 

Cháu Tuân tuy mồ côi mẹ nhưng được bú nhờ sữa của em gái tôi cũng mới sinh được vài tháng nên cháu vẫn lớn lên theo ngày tháng trong tình thương yêu đùm bọc của gia đình tôi. Tôi vẫn đi đi, về về tìm mối làm ghe vượt biển. Những hôm ở nhà, thỉnh thoảng tôi bế Tuân ra rẫy, đến ngồi bên mộ Trang khấn nguyện. Công việc làm ghe càng ngày càng khó khăn nên mãi 4 năm sau tôi mới thành công. Trước khi lên đường, tôi đã vô rừng tìm kiếm và đào được một cây bằng lăng nhỏ đem trồng bên mộ Trang để làm kỷ niệm. Lúc bấy giờ Tuân đã chạy nhanh, nói sõi và lúc nào cũng quấn quít bên tôi những ngày tôi về quê. 

Cuối cùng tôi quyết định sẽ dẫn Tuân cùng đi mặc dầu mẹ tôi can ngăn nhiều lần. Tôi đã đi và tôi đã đến. Chính nhờ sự liều lĩnh của tôi mà Tuân có được ngày hôm nay. Tôi hãnh diện vì sự thành đạt của Tuân. Tôi mang ơn Oanh vì nàng đã tận tình yêu thương săn sóc “cha con” tôi từ bao nhiêu năm qua. Nếu không có tình yêu và lòng vị tha thông cảm của Oanh, tôi đã ngã quỵ trong cô đơn nơi xứ lạ quê người, và Tuân lại một lần nữa thành trẻ “mồ côi”! 

Nhìn hình ảnh Tuân hiên ngang bước lên khán đài, tôi cảm động rưng rưng nước mắt. Tôi không khóc khi Trang chết. Tôi không khóc khi phải chôn nàng ở mép rừng thay vì chôn ở nghĩa trang của giáo xứ. Tôi không khóc khi từ giã mẹ già và gia đình ra đi, nhưng giờ này tôi khóc vì biết chắc chắn Tuân đã trưởng thành, và mấy ngày nữa sẽ về thăm mộ mẹ đang nằm cô đơn hiu quạnh dưới gốc cây bằng lăng “cha con tôi” đã trồng trước ngày “biệt xứ”.
° ° ° ° °
Oanh đứng nép sát vào người tôi, run run cảm động nhìn Tuân đốt hương cắm lên mộ Trang rồi quỳ xuống gục mặt khóc thật to. Tôi dìu Oanh đến cạnh gốc cây bằng lăng đã bị đốn từ mấy năm trước, chỉ còn một số chồi non mới lên được vài mét. Tôi kinh ngạc khi khám phá ra một cành bằng lăng mới chớm vài nụ hoa mầu tím. Tôi với tay bẻ rồi cùng Oanh đến quỳ bên cạnh Tuân, nhẹ nhàng đặt cành hoa mầu tím trên ngôi mộ của Trang. Tuân ngẩng mặt lên nhìn hai chúng tôi khẽ nói:
- Con biết mẹ con đang mỉm cười bên kia thế giới. Con xin thay mặt cha mẹ quỳ lạy ba má đã nuôi con nên người.
Tuân nhẹ nhàng trao cho tôi tờ giấy thử nghiệm mẫu DNA xác định nó và tôi không phải “cha con”!   

Nguyễn Duy-An                                             

Những Màu Sắc Đẹp Trường Xưa - Trầm Vân

Câu Chuyện Về Hai Dòng Suối Kỳ Lạ Có Khả Năng Chữa Bệnh Trên Thế Giới

Dòng suối God’s Acre Healing Springs tại Mỹ.


Tồn tại như một món quà của Thượng đế, hai dòng suối tự nhiên này đã giúp rất nhiều người chữa lành bệnh một cách kỳ diệu. Tuy nhiên cho đến nay người ta vẫn không thể lý giải được nguyên nhân tại sao.


God’s Acre Healing Springs là dòng suối tự nhiên có niên đại hơn một triệu năm, nằm phía sau nhà thờ lâu đời Baptist, thị trấn Blackville, bang South Carolina, Mỹ.
Hàng năm, ước tính có hàng nghìn người trên khắp thế giới không quản ngại đường xa mang đủ các loại vật dụng đến Healing Springs lấy nước vì họ tin vào khả năng của dòng suối thánh có thể chữa lành bách bệnh.

Healing Springs bắt nguồn từ những ngọn núi cao cách hàng trăm dặm về phía Bắc, chảy ngầm xuyên qua các khối đá, do đó hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự ô nhiễm. Sau khi đến định cư ở đây, người Mỹ bản địa đã đổi Healing Springs lấy ngô với một lái buôn Châu Âu.

Trải qua nhiều lần mua đi bán lại, năm 1944, người chủ cuối cùng của dòng suối thánh đã quyết định trả nó về cho Chúa để mọi người dân có thể tự do đến lấy nước, tận hưởng phước lành ngài ban tặng.

Bia giới thiệu lịch sử hình thành tại lối vào God’s Acre Healing Springs

Theo trang Daily Mail, câu chuyện về khả năng cải tử hoàn sinh của Healing Springs bắt đầu khi cuộc cách mạng giành độc lập chống lại đế quốc Anh diễn ra ở Mỹ (1775-1783). Năm 1781, sau trận chiến đẫm máu tại Windy Hill Creek (phía Bắc Blackville), bốn binh lính Anh bị viên chỉ huy bỏ lại trong tình trạng thương nặng, nằm thoi thóp chờ chết. Rất may sau đó họ được một người dân bản địa tốt bụng phát hiện và kéo đến suối Healing Springs.

Sau khi được cho uống và tắm nước suối, những lính Anh không những thoát chết mà còn dần khỏe mạnh, tìm lại được về khu trại lính khiến đồng đội và viên chỉ huy vô cùng kinh ngạc. Câu chuyện hồi phục kì diệu của những binh lính được truyền tai nhau đi khắp nơi. Và kể từ đó đến nay trải qua hàng thế kỷ, bất chấp những tiến bộ vượt bậc của y học người dân vẫn đổ xô đến Healing Springs để lấy nước và mong đợi sự kì diệu từ dòng nước của Chúa trời tạo ra.

Dòng suối được lắp vòi để người dân tiện lấy nước.

Năm 2012, bà Annabelle Galik, 51 tuổi, sống tại Goose Creek được chuẩn đoán mắc ung thư phổi chỉ sống được thêm bốn tháng. Thay vì nằm chờ đến ngày cuối đời, bà đã tìm đến Blackville để lấy nước uống hàng ngày và áp dụng biện pháp chữa trị truyền thống.
Đã ba năm trôi qua kể từ ngày bà được bác sĩ thông báo bà đang cận kề cái chết, Galik vẫn duy trì được sức khỏe và rất biết ơn nguồn nước suối: “Tôi thường tắm ở đây nếu có cơ hội. Dòng suối thuộc về Chúa và nếu Ngài vẫn lưu giữ nó ở đây, chắc chắn nó sẽ mang lại những lợi ích tốt đẹp” – bà Galik bày tỏ.

Hàng nghìn người đổ xô đến dòng suối để lấy nước mỗi năm

Trên thực tế, Sở Y tế và Quản lý môi trường địa phương đã tiến hành thử nghiệm mẫu nước tại Healing Springs. Và thật bất ngờ, nước tại dòng suối không những không hề nhiễm các loại khuẩn thường thấy mà còn được đánh giá sạch sẽ và tinh khiết.

Dòng suối thánh tại Lourdes – Pháp
Nổi tiếng nhờ khả năng chữa bệnh kì diệu, hàng năm dòng suối thánh tại Lourdes thu hút 8 triệu lượt khách trên khắp thế giới ghé thăm. Bắt nguồn từ hang đá nhỏ tên là Massabielle, gần nhà thờ Lourdes thuộc thị trấn Lourdes, tỉnh Hautes-Pyrénées, miền tây nước Pháp, dòng suối gắn liền với câu chuyện huyền bí về thánh nữ bất tử Bernadette Soubirous.

Tương truyền, vào ngày 11/2/1858, năm Bernadette 14 tuổi, khi đang dạo chơi trên đồi Pyrénées, Đức mẹ Maria bất ngờ hiện ra trước mặt em. Bà chỉ dẫn Bernadette đào một khoảng đất và sẽ có một dòng suối chảy ra, hãy uống nước từ dòng suối đó vì nó có thể chữa được mọi bệnh tật.

Nhục thể của Thánh nữ Bernadette Soubirous vẫn nguyên vẹn dù đã qua đời hơn 100 năm.

Bernadette không hề cảm thấy sợ hãi trái lại vô cùng tò mò. Em làm theo lời bà chỉ dẫn thì quả nhiên thấy một dòng nước phun ra từ trong lòng đất. Khi Bernadette quay lại chỗ cũ thì Đức mẹ đã biến mất.

Cũng trong năm này, Bernadette là người duy nhất được chứng kiến dung nhan Maria hiện lên 18 lần. Sau đó, Bernadette trở thành tu nữ và qua đời ở tuổi 35. Tuy nhiên sau khi được chôn cất 30 năm dưới lòng đất, thi thể của Bernadette không có dấu hiệu thối rữa mà còn nguyên vẹn, hồng hào như người sống đang say giấc nồng.

Đã 157 năm trôi qua, từ khoảng đất được đào lên, dòng suối vẫn chảy nước mãi không ngừng. Theo tư liệu tại cơ quan y tế của thị trấn Lourdes ghi nhận, khoảng hơn 7000 trường hợp đã được chữa khỏi bệnh một cách kỳ diệu nhờ nước suối .

Hang đá nơi Bernadette gặp Đức mẹ Maria

Bà Catharine Latapie, 38 tuổi, sống tại Lourdes có cánh tay phải bị liệt từ lâu do cây đổ vào người. Sau khi nghe được câu chuyện của Bernadette Soubirous, sáng sớm ngày 1/3/1858, Catharine đã đến hang đá nơi có dòng suối và ngâm cánh tay trong hồ nhỏ đã được tạo để trữ nước.

Khi trở về nhà ngay lập tức cánh tay của Catharine có cảm giác và các ngón tay có thể cử động được. Bà sinh đứa con thứ ba ngay trong ngày hôm đó và sau này đứa bé cũng trở thành một vị linh mục.

Danila Castelli khỏi hẳn bệnh sau khi được tắm nước suối

Và gần đây là bà Danila Castelli, sinh năm 1946, người Mỹ mắc chứng huyết áp cao bất thường ở tuổi 34 không rõ nguyên nhân. Sau khi trải qua hàng loạt phẫu thuật từ cắt bỏ tử cung đế loại bỏ khối u xơ đến cắt bỏ tuyến tụy, rồi u bàng quang nhưng tình hình vẫn không được cải thiện.

Năm 1988, Danila Castelli quyết định tìm đến Lourdes với hy vọng cuối cùng. Ngay lần đầu tiên tắm bằng nước suối, Danila đã có cảm giác nhẹ nhõm lạ thường. Sau đó không lâu, Danila đã gửi thông báo cho cơ quan y tế Lourdes là bà đã khỏi hẳn bệnh và trở lại cuộc sống bình thường.

Nơi tu nữ Bernadette phát hiện ra dòng suối được bảo vệ cẩn thận


Trải qua bao thế kỷ cùng với sự phát triển không ngừng của khoa học, nhưng năng lực siêu nhiên của God’s Acre Healing Springs và dòng suối thánh tại Lourdes vẫn còn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp.

Theo Danviet

Tuesday, November 21, 2017

Cà Phê Thương Nhớ - Đỗ Công Luận

Trưởng Thành Là Một Quá Trình Đau Đớn Nhưng Ai Cũng Phải Trải Qua

Càng trưởng thành, nỗi đau cũng sẽ lớn thêm, như cái cây càng lớn thì càng phải hứng chịu những đợt gió mạnh hơn. (Ảnh: Positivelypresent)

Chúng ta ai cũng từng trải qua tuổi thanh xuân đầy biến động, như những ấu trùng muốn thoát ra vỏ kén để vươn mình thành cánh bướm chao liệng tự do. Đó là cả một quá trình dài, buộc chúng ta phải trả giá bằng rất nhiều nỗi đau và nước mắt.

Có bao giờ bạn tự hỏi, trong cuộc sống này, liệu có ai trưởng thành mà không một lần cảm thấy đau đớn, tiếc thương?
Ngay cả khi họ đứng trước mặt bạn và khẳng định rằng họ chưa hề trải qua bất kì một đau khổ nào, liệu bạn có tin vào điều đó? Chắc chắn là không. Vì hơn ai hết, bạn hiểu rằng, cuộc sống này luôn tràn ngập những nỗi đau. Và chỉ trong đau khổ, con người mới có thể trưởng thành.

Lúc còn bé, bạn thường cảm thấy đau đớn khi bị mắng, khi thấy bản thân không được đối xử công bằng, thường bị so sánh với những người bạn không thích… Thậm chí, bạn chỉ muốn chết đi khi thấy đứa bạn mà bạn không ưa được bố mẹ mua cho bộ xếp hình yêu thích. Chỉ mới bé xíu thôi, chúng ta đã có cả triệu lý do để đau khổ.
Lớn lên một chút, bạn thấy buồn bã vì cô bạn thân thiết bỗng có thêm một bạn thân mới, hoặc đứa mà bạn thầm thích trong lớp bao nhiêu năm trời lại tay trong tay với một người khác.

Hoặc tồi tệ hơn, bố mẹ bạn bỗng nhiên không còn yêu nhau nữa, họ cãi nhau hàng ngày, họ có những người mới bên cạnh, còn bên cạnh bạn bỗng nhiên chẳng còn ai. Lớn thêm một chút, bạn hiểu rằng nỗi đau cũng sẽ lớn thêm, như cái cây càng lớn thì càng phải hứng chịu những đợt gió mạnh hơn.
Rồi khi mối tình đầu tan vỡ, bạn nghĩ có lẽ đây là nỗi đau lớn nhất mà bạn phải trải qua trong đời. Bạn thấy cả thế giới như sụp đổ và chẳng còn niềm vui, bạn tràn ngập những nỗi đau và trống rỗng vô cùng.

Rồi khi bạn lập gia đình, bạn bỗng hiểu ra rằng những nỗi đau mà bạn trải qua lúc trước chẳng là gì cả khi bạn phải chứng kiến nỗi đau của những người mà bạn yêu thương. Chẳng hạn khi con bạn đang vật vã trong cơn sốt, hoặc bắt đầu đau khổ khi tan vỡ mối tình đầu, hoặc chống chọi lại những cô đơn của tuổi trưởng thành như bạn ngày xưa. Lúc đó, bạn mới thấm thía thế nào là nỗi đau thực sự.

Nhưng như thế vẫn chưa phải là tất cả. Rồi đến một ngày bố mẹ – người mà bạn cứ nghĩ sẽ ở bên mình cả đời – bỗng ra đi. Lúc đó bạn sẽ hiểu bản thân mình đã ích kỉ và hời hợt như thế nào. Bạn chỉ còn biết hối hận và trách móc bản thân. Bạn thực sự không muốn trưởng thành nữa. Bạn tự hỏi cuộc đời này phải trải qua bao nhiêu nỗi đau, thống khổ nữa mới có thể kết thúc? Qua bao đau khổ nữa bạn mới có thể trưởng thành?

Nhưng cũng như thời gian, những nỗi đau rồi sẽ dần trôi qua, dù những vết tích của nó vẫn luôn còn đó, đánh dấu những cột mốc trong cuộc đời của bạn. Rồi một ngày khi nhìn lại, bạn sẽ tự hỏi rằng mình đã trải qua những điều đó như thế nào? Và bạn đã trưởng thành từ lúc nào?
Có phải là từ khi bạn biết cách chịu đựng để không bật khóc thành tiếng khi bạn nhìn thấy người mình thích tay trong tay với người khác? Hay khi bạn cắt phăng đi mái tóc dài và bắt đầu biết yêu thương bản thân hơn khi mối tình đầu tan vỡ? Có phải bạn đã trưởng thành khi bạn có thể chịu đựng ngày càng nhiều những nỗi đau? Có phải càng nhiều nỗi đau thì bạn lại càng trưởng thành?

Lúc này bạn nhận ra, bạn chỉ thực sự trưởng thành khi học được cách chấp nhận. Bạn chấp nhận thua cuộc, chấp nhận mình không phải là người giỏi nhất, không phải là người xinh đẹp nhất.
Bạn chấp nhận rằng bố mẹ bạn không còn yêu nhau, bạn chấp nhận những người mới bước vào cuộc sống của bạn, chấp nhận rằng bạn chẳng còn được yêu thương như trước, chấp nhận rằng bạn vĩnh viễn mất đi một ai đó, chấp nhận để họ ra đi, chấp nhận cả những nỗi đau. Bởi vì nỗi đau là một phần của cuộc sống. Không có những nỗi đau bạn chẳng thể nào biết được thế nào là hạnh phúc thực sự.

Cũng như sau cơn mưa mới có cầu vồng, chỉ khi chấp nhận được những nỗi đau và vượt qua nó, xem đó là một phần cuộc sống, thì bạn mới có được hạnh phúc. Đừng bao giờ sợ hãi hay ngần ngại những cơn gió lớn mà chỉ muốn bé nhỏ như cỏ dại mãi mãi chẳng đơm hoa kết trái. Hãy vươn xa như những cây cổ thụ. Dù phải chịu đựng nhiều hơn những giông bão nhưng cũng sẽ có được nhiều hơn những tia ánh dương ấm áp.


Tuệ Tâm (sưu tầm)